Những cánh thư trong đêm mưa
Mùa hè năm 1971, chiến trường Quảng Trị trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Nhưng đối với đội thanh niên xung phong trẻ tuổi, tĩnh lặng không đồng nghĩa với bình yên. Họ đang làm nhiệm vụ mở đường và tiếp tế, những công việc tưởng chừng đơn giản nhưng nguy hiểm luôn rình rập. Trong đêm mưa tầm tã, giữa tiếng sấm rền, một nhóm thanh niên trẻ nhận lệnh chuyển những thùng lương thực và thuốc men qua một cây cầu gỗ xiêu vẹo bắc qua sông. Trong nhóm có Hùng – chàng trai mới tròn 19 tuổi, quê ở miền nú
Mùa hè năm 1971, chiến trường Quảng Trị trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Nhưng đối với đội thanh niên xung phong trẻ tuổi, tĩnh lặng không đồng nghĩa với bình yên. Họ đang làm nhiệm vụ mở đường và tiếp tế, những công việc tưởng chừng đơn giản nhưng nguy hiểm luôn rình rập.
Trong đêm mưa tầm tã, giữa tiếng sấm rền, một nhóm thanh niên trẻ nhận lệnh chuyển những thùng lương thực và thuốc men qua một cây cầu gỗ xiêu vẹo bắc qua sông. Trong nhóm có Hùng – chàng trai mới tròn 19 tuổi, quê ở miền núi, mang trong lòng hình ảnh người mẹ già và em gái nhỏ. Hùng luôn giữ trong túi áo một lá thư chưa gửi, là lời hứa với gia đình rằng sẽ trở về an toàn.
Bất ngờ, một nhịp cầu gãy khiến cả nhóm chao đảo. Hùng không kịp suy nghĩ, vươn người kéo đồng đội ra khỏi vực sâu. Cơn mưa xối xả khiến cả cơ thể ướt sũng, chân tay tê cứng, nhưng Hùng vẫn kiên trì, từng người một được đưa lên bờ an toàn. Khi mọi người an toàn, Hùng mới nhận ra bàn tay mình đã xây xát rướm máu.
Đêm ấy, ngồi bên lửa trại, Hùng mở lá thư ra, đọc từng dòng chữ run run, nước mắt hòa cùng mưa. Cậu tự nhủ: “Dù khó khăn thế nào, mình cũng sẽ trở về nhà, sẽ không phụ lòng tin của gia đình.” Những cánh thư nhỏ, dù ướt sũng, vẫn giữ trọn những lời hứa, như minh chứng cho tuổi trẻ bất khuất giữa bom đạn.



