Những cánh thư từ chiến trường và khát vọng “được trở về”
Bài viết kể về những lá thư chiến trường của Liệt sĩ Cao Xuân Lữ, người con quê hương Quỳnh Phụ, Thái Bình, cùng khát vọng tìm kiếm, đưa các liệt sĩ trở về quê hương sau nhiều năm đất nước hòa bình. Qua câu chuyện về những kỷ vật, nỗi chờ đợi của gia đình và ý nghĩa của công tác tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, bài viết thể hiện sâu sắc đạo lý “uống nước nhớ nguồn” và lòng tri ân đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Có những kỷ vật càng đi qua thời gian càng trở nên thiêng liêng. Với thân nhân các liệt sĩ, những lá thư từ chiến trường không chỉ là giấy mực, mà là hơi ấm cuối cùng của người con, người anh, người đồng đội đã gửi về từ nơi bom đạn ác liệt.
Trong số những kỷ vật ấy có những bức thư của Liệt sĩ Cao Xuân Lữ, người con quê hương Quỳnh Phụ, Thái Bình. Dù đã trải qua hàng chục năm, từng nét chữ trên trang giấy vẫn như còn nguyên hơi thở của người lính trẻ năm nào. Mỗi lần mở thư ra đọc, người thân lại có cảm giác ông vẫn đang ở rất gần, vẫn đang hỏi thăm cha mẹ, động viên anh em và gửi gắm niềm tin vào ngày đất nước toàn thắng.
Trong chiến tranh, thư từ là sợi dây nối liền tiền tuyến với hậu phương. Người lính viết thư trong những phút nghỉ ngơi hiếm hoi, giữa tiếng bom, tiếng pháo và những cuộc hành quân không biết ngày trở lại. Họ thường kể những điều nhẹ nhàng để gia đình yên lòng, giấu đi gian khổ, hiểm nguy và cả những mất mát nơi chiến trường.
Những lá thư của Liệt sĩ Cao Xuân Lữ vì thế trở thành chứng tích thiêng liêng của một thời hoa lửa. Qua từng dòng chữ, có thể cảm nhận được tình yêu quê hương, lòng hiếu thảo với gia đình và tinh thần trách nhiệm của một người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nhưng điều day dứt nhất là sau bao năm đất nước hòa bình, Liệt sĩ Cao Xuân Lữ cùng nhiều đồng đội vẫn chưa được tìm thấy để trở về quê hương. Những lá thư còn đó, nhưng người viết thư vẫn chưa về. Đó là nỗi đau lặng thầm kéo dài qua nhiều thế hệ trong gia đình liệt sĩ.
Với nhiều thân nhân, hành trình tìm kiếm người thân không chỉ là tìm một phần mộ. Đó là khát vọng đoàn tụ, là mong muốn có một nơi để thắp nén hương, gọi tên người đã khuất trong những ngày giỗ tết, để con cháu biết chính xác nơi ông cha mình yên nghỉ.
Liệt sĩ Cao Xuân Lữ cũng như biết bao thanh niên Việt Nam thời chiến đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ. Các ông ra đi với hành trang giản dị, mang theo niềm tin vào độc lập, tự do và khát vọng thống nhất đất nước. Nhiều người chưa kịp lập gia đình, chưa kịp thực hiện những ước mơ riêng, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gác lại tất cả.
Trong những năm gần đây, công tác tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ tiếp tục được Đảng, Nhà nước, Quân đội và nhân dân quan tâm. Mỗi thông tin được xác minh, mỗi nhân chứng được tìm gặp, mỗi địa điểm được khảo sát đều mang theo hy vọng của hàng nghìn gia đình liệt sĩ.
Chiến dịch 500 ngày đêm là một trong những nỗ lực có ý nghĩa sâu sắc ấy. Chiến dịch không chỉ là hoạt động tìm kiếm, mà còn là sự tiếp nối trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với những người đã hy sinh. Mỗi manh mối được phát hiện có thể mở ra cơ hội để một gia đình khép lại hành trình chờ đợi kéo dài hàng chục năm.
Hai tiếng “trở về” vì thế trở nên vô cùng thiêng liêng. Với các liệt sĩ, trở về là được gọi đúng tên, được an nghỉ nơi quê nhà, được đoàn tụ trong tình thương của gia đình, dòng họ và nhân dân. Với người còn sống, đó là sự an ủi, là niềm tin và là sự trọn vẹn của nghĩa tình.
Những lá thư của Liệt sĩ Cao Xuân Lữ nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu xương và cả cuộc đời của biết bao người lính. Vì vậy, mỗi người càng cần trân trọng cuộc sống hiện tại, sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước và góp phần gìn giữ ký ức lịch sử thiêng liêng của dân tộc.
Xin kính cẩn tri ân Liệt sĩ Cao Xuân Lữ cùng tất cả các anh hùng liệt sĩ đã anh dũng chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Cầu mong những người con ưu tú của đất nước sớm được tìm thấy, sớm được trở về với quê hương, với gia đình và với vòng tay chờ đợi suốt bao năm tháng.



