Cựu chiến binh

NHỮNG CÂU CHUYỆN BÊN HIÊN NHÀ

Bên hiên nhà bình dị, những câu chuyện chiến tranh được kể lại bằng giọng trầm lắng. Không ồn ào, không kịch tính, nhưng đủ để khắc sâu vào tâm trí người nghe.

Hưng Yên16/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hiên nhà ông tôi không có gì đặc biệt. Chỉ là vài bậc gạch cũ, một chiếc ghế gỗ đã sờn theo năm tháng. Nhưng chính nơi ấy lại lưu giữ những câu chuyện mà tôi tin rằng, nếu không được lắng nghe và ghi lại, sẽ dần trôi vào quên lãng.

Những câu chuyện bên hiên nhà thường bắt đầu rất tự nhiên. Có khi là lúc trời vừa tắt nắng, có khi là buổi sáng sớm làng quê còn yên tĩnh. Ông không bao giờ hẹn trước, cũng không chuẩn bị. Mọi thứ đến từ ký ức và cảm xúc.

Ông kể về những đêm hành quân trong rừng sâu, về những lần chuyển lệnh giữa bom đạn, về đồng đội ngã xuống mà không kịp nói lời từ biệt. Mỗi câu chuyện như một mảnh ghép của bức tranh chiến tranh toàn cảnh – khốc liệt nhưng đầy tình người.

Có những lúc ông dừng lại rất lâu giữa câu chuyện. Tôi không dám hỏi, chỉ lặng lẽ ngồi bên. Tôi hiểu rằng trong những khoảng lặng ấy là ký ức về những người đã không còn.

Những câu chuyện bên hiên nhà không có kết cấu chặt chẽ, không theo trình tự thời gian. Nhưng chính sự rời rạc ấy lại giống hệt cách ký ức tồn tại trong tâm trí con người – lúc rõ, lúc mờ, lúc bất chợt ùa về.

Qua những câu chuyện ấy, tôi học được cách lắng nghe. Lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả sự trân trọng. Bởi tôi biết, mình đang được nghe những điều mà không phải ai cũng có cơ hội được nghe trực tiếp từ người trong cuộc.

Hiên nhà vẫn vậy, bình dị và lặng lẽ. Nhưng với tôi, đó là nơi lịch sử được kể lại bằng giọng nói của một người ông – chậm rãi, chân thành và không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG CÂU CHUYỆN BÊN HIÊN NHÀ | Câu chuyện thời hoa lửa