Những câu chuyện cảm động ghi ở Thành cổ Quảng Trị (15)
|
Quảng Trị những ngày hứng chịu mưa lửa năm 1972 không còn một bóng cây xanh. Đất lành bị cày xới nham nhở, đá tan thành cát bụi, cả dòng sông Thạch Hãn xanh trong hiền hòa bị bom làm dậy sóng gầm gào, cuộn nước đục ngầu. Lên chuyến đò vượt sông Thạch Hãn, những chiến sĩ trẻ, thanh niên xung phong vẫn ríu rít chuyện trò, nở nụ cười tươi rói mặc cho chiến tuyến bờ bên kia vẫn ì ầm bom cày đạn xới. Sự lạc quan, vô tư ấy làm bao con tim chúng tôi buốt nhói khi lắng nghe những câu chuyện kể.
Tôi tình cờ được biết đến câu chuyện linh thiêng kỳ lạ về liệt sĩ Lê Văn Huỳnh (xã Lê Lợi, huyện Kiến Xương, Thái Bình). Dường như trước khi tiến vào chiến trường Quảng Trị, anh Huỳnh đã linh cảm về tương lai của đất nước và số phận của chính mình. Trong mười trang thư thấm đẫm màu thời gian ẩn chứa những dự cảm sâu sắc về ngày ra đi, là tình yêu thương dạt dào anh gửi gắm đến mẹ, là tình cảm vợ chồng sâu nặng, là nghĩa tình gia đình thiêng liêng.

Liệt sỹ Lê Văn Huỳnh (Thái Bình) đã linh cảm trước được ngày và địa điểm mình sẽ hy sinh. Anh thiết tha gửi gắm trọn cuộc đời thanh xuân vào những dòng thư cuối cùng, nhắn nhủ gia đình hãy đi tìm anh sau ngày chiến thắng khải hoàn
Và trên hết, là lý tưởng “Tổ quốc cần, sẵn sàng hiến thân mình” không chút đắn đo, do dự. Bức thư như một lời nhắn nhủ từ quá khứ, khuyên răn hậu thế hãy “sống đẹp, sống có ích”, sống với lý tưởng và ước mơ, trở thành nguồn cảm hứng và bài học giáo dục vô giá cho không chỉ hôm qua, hôm nay mà còn mãi mãi về sau.
Điều đặc biệt là anh Huỳnh không chỉ linh cảm về ngày mình sẽ hy sinh (2/1/1973), mà còn biết trước nơi mình sẽ ngã xuống và địa điểm đồng đội sẽ chôn cất. Ngày anh hy sinh cũng trùng với ngày kỷ niệm một năm đám cưới với người vợ yêu thương Đặng Thị Xơ. Chính nhờ sự linh cảm và bức thư này mà gia đình đã tìm thấy hài cốt của anh sau 30 năm lưu lạc (1972 - 2002), nằm lặng lẽ bên dòng sông Thạch Hãn, nơi anh đã dâng trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, tìm thấy trong ba lô của anh vào ngày anh hy sinh, đã được gia đình gìn giữ như một báu vật vô giá. Năm 2002, khi kỷ niệm 30 năm Ngày giải phóng Quảng Trị, gia đình anh đã trao tặng bức thư cho Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị. Đến năm 2012, sau khi đã được phục chế và sao bản cẩn thận, Bảo tàng đã trao trả lại kỷ vật quý giá này cho gia đình anh.

Đoàn công tác Thành phố Hà Nội dâng hương tại Đài Chứng tích Sinh viên - Chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị (mùa hè năm 1972)
Các anh, các chị ơi... Lời thề năm ấy đã thành toàn rồi, sao các anh, chị mãi không về? Để mấy chục năm rồi, mẹ già vẫn mòn mỏi chờ mỗi ngày? Để những vợ hiền, con thơ nay lưng đã còng, tóc đã bạc vẫn ngóng trông người chồng, người cha?
Nhớ không lời hứa của những nhóm bạn bên Hồ Gươm, rằng các anh sẽ cùng nhau trở về đông đủ để cùng uống một cốc nước chè? Sao giờ đây chỉ có một người cựu chiến binh già lặng lẽ tuôn rơi nước mắt, dạo bước Thành cổ Quảng Trị mà gọi tên bạn bè?




