Những câu chuyện cảm động ghi ở Thành cổ Quảng Trị (54)
|
Ngước nhìn Đài tưởng niệm Trung tâm Thành cổ Quảng Trị, tôi chợt liên tưởng đến một ngọn hải đăng rực sáng muôn phương, soi đường cho lớp lớp thế hệ đi sau như tôi tìm về. Không gian yên bình, nhưng đâu đó vẫn như vọng lại tiếng súng đạn, tiếng hô vang lời thề quyết tử của những người chiến sĩ. Tôi thấy mình thật nhỏ bé và hổ thẹn trước sự hy sinh vĩ đại của các AHLS.
Sống trong hòa bình, chúng tôi được quyền đòi hỏi những điều mình muốn, được sống với cách mình yêu và được mơ những giấc mơ bay bổng xa xôi. Giờ tôi đã hiểu, cuộc sống bình dị mà tôi vẫn thường càu nhàu oán thán vì những mệt mỏi công việc, gia đình lại là điều giản dị mà các chiến sĩ năm xưa mơ ước.

Lặng người trước di vật là hành trang của chiến sĩ Giải phóng quân ngày ấy
Đoàn công tác chúng tôi bước thật nhẹ trong không gian Thành cổ lộng gió mát lành. Khẽ bước chân vì dưới mặt đất kia là nơi các anh chị đang say giấc nồng. Mỗi mét vuông đất là một mét vuông nơi máu thịt, tình yêu Tổ quốc và tinh thần bất khuất của các AHLS đã hòa cùng với đất mẹ thân thương. Thành cổ giờ đây chỉ còn lại những tàn tích, nhưng chúng sẽ mãi trường tồn nơi đây như một nhân chứng nghìn năm cho nỗi đau bi thương mà rất đỗi oai hùng của dân tộc.
|
Hoàng hôn buông xuống, phủ sắc sầu muộn trên mặt sông êm đềm. Chúng tôi nhắc khẽ nhau xin hãy lặng lẽ thôi, vì dưới mặt sông kia là nơi các anh chị đang say ngủ
Chiều tà dần buông bên dòng Thạch Hãn, chiếc thuyền nhỏ chúng tôi lặng lẽ trôi theo dòng nước, mang theo những đóa hoa tươi, đèn hoa đăng đong đầy tình thương và nỗi lòng tri ân nặng trĩu. Nhẹ tay thả chiếc đèn hoa đăng mang theo vạn lời cầu chúc, tôi chẳng kìm được mà để nước mắt rơi xuống mặt sông xanh biếc, lòng thổn thức tự hỏi “Dưới đáy sông, các anh chị nằm có lạnh không?”.
Bên bến thả hoa sông Thạch Hãn, đoàn công tác chúng tôi im lặng nhìn lên mặt sông hiền hòa. Chẳng ai muốn cất lời vì không muốn phá vỡ đi sự trang nghiêm, sợ lời nguyện cầu chẳng đến được với các anh chị. Những ánh sáng hoa đăng tí hon cứ tụ lại trên mặt sông loang loáng ánh hoàng hôn, vẽ lên khung cảnh vừa nên thơ lại vừa nỉ non, sầu muộn.





