Cựu chiến binh

NHỮNG CÂU CHUYỆN CHỈ KỂ KHI ĐÊM XUỐNG

Có những ký ức chiến tranh chỉ có thể kể khi không gian đủ tĩnh lặng để lắng nghe.

Hưng Yên06/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ban ngày, Phạm Duy Đô ít nói về chiến tranh. Ông trò chuyện về đời sống, về con cháu, về những đổi thay của quê hương. Nhưng khi đêm xuống, khi ánh đèn vàng hắt lên bức tường cũ, khi xung quanh chỉ còn vài người thân quen, những câu chuyện khác mới bắt đầu.

Đó không phải những câu chuyện hào hùng. Không có tiếng reo mừng chiến thắng. Chỉ có những mảnh ký ức rời rạc, chậm rãi, được kể bằng giọng trầm và ánh mắt xa xăm.

Ông kể về những đêm trinh sát trong lòng Sài Gòn, khi chỉ cần một sai sót nhỏ là không còn đường trở lui. Kể về những lần chui qua cống ngầm, nước ngập tới ngực, hơi thở phải nén lại để không gây tiếng động. Kể về những đồng đội đã nằm lại, không kịp nói lời từ biệt.

Những câu chuyện ấy không kể cho đám đông. Bởi ông hiểu: không phải ai cũng đủ lắng nghe để thấu hiểu. Đêm xuống là lúc ký ức được phép trở về mà không cần che giấu.

Có khi kể xong, ông im lặng rất lâu. Không phải vì xúc động, mà vì đang tự trò chuyện với chính mình. Những câu chuyện ấy không nhằm mục đích làm ai cảm động, mà để giữ cho quá khứ không bị lãng quên.

Với Phạm Duy Đô, kể chuyện trong đêm là một cách đối thoại với lịch sử – nhẹ nhàng, thành thật và không phô trương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn