Những câu chuyện đời thường cảm động về Giáo sư Trần Đại Nghĩa ở chiến khu (sưu tầm)
Có lẽ ít ai biết rằng, giữa những năm tháng gian khổ ở chiến khu, Giáo sư Trần Đại Nghĩa không chỉ được kính trọng bởi tài năng mà còn được đồng nghiệp yêu quý, chăm sóc bằng tất cả tình cảm chân thành.
Thời ấy, mỗi người đều có một ống nứa riêng để đựng cơm. Ăn xong ai cũng phải tự rửa sạch rồi cất đi. Thế nhưng, Giáo sư Trần Đại Nghĩa lại thường đang ăn bỗng nảy ra một ý tưởng mới. Ông lập tức đặt bát xuống, chạy ngay về phòng thí nghiệm, quên luôn cả bát đũa.
Thấy vậy, anh em trong cơ quan bàn nhau chuẩn bị riêng cho ông một bộ bát đũa và thay nhau giữ giúp. Cứ đến giờ cơm, nếu thấy giáo sư ngồi ngẩn người, ánh mắt xa xăm vì đang mải suy nghĩ, một đồng nghiệp lại nhẹ nhàng tiến đến, đặt bộ bát đũa vào tay ông và cười: "Anh đây ạ!". Một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng biết bao sự quan tâm dành cho người luôn đau đáu với những công trình nghiên cứu.
Chuyện bếp núc của ông cũng khiến mọi người vừa thương vừa buồn cười. Giáo sư Trần Đại Nghĩa không biết nấu cơm. Các chị em trong đơn vị nhiều lần tận tình chỉ bảo, nhưng học mãi ông vẫn không thành thạo. Cuối cùng, các chị đành nấu giúp luôn, để ông yên tâm dành thời gian cho công việc.
Những lúc rảnh rỗi, thấy anh em rủ nhau ra đồng bắt ếch cải thiện bữa ăn, ông cũng hào hứng xin đi cùng. Tối mịt mới trở về, người lấm lem bùn đất từ đầu đến chân, cười nói rôm rả nhất cả đoàn. Chỉ có điều, sau cả buổi lội ruộng, ông... chẳng bắt được con ếch nào. Với ông, chuyến đi ấy đơn giản là một cách để thư giãn sau những giờ nghiên cứu căng thẳng. Và tất nhiên, bữa cơm hôm đó ông vẫn được thưởng thức món ếch ngon lành, bởi phần của mình đã có đồng đội bắt giúp.
Có lần, cấp dưới chỉ cho ông cách đào măng và muối măng chua để cải thiện bữa ăn. Măng trong rừng vốn rất hiếm, nên ai cũng cố gắng tìm kiếm. Một hôm, mọi người thấy giáo sư hớt hải chạy vào xưởng, mồ hôi nhễ nhại nhưng gương mặt rạng rỡ. Ông giơ cao trước mọi người một búp măng bé xíu vừa tìm được như thể vừa lập nên chiến công lớn. Cả cơ quan lập tức vỗ tay, reo hò cổ vũ, khiến ông cười hiền đầy hạnh phúc.
Đằng sau hình ảnh một nhà khoa học kiệt xuất là một con người vô cùng giản dị, hồn hậu và có phần vụng về trong cuộc sống thường ngày. Chính sự chân thành, hết lòng với công việc và tính cách đáng mến ấy đã khiến Giáo sư Trần Đại Nghĩa trở thành người đồng đội được cả cơ quan yêu thương, sẵn sàng chăm sóc như một người thân trong gia đình.


