Bài viết

“NHỮNG CÂU CHUYỆN HOA LỬA” KHÚC TRÁNG CA VỀ NGƯỜI CON ƯU TÚ “NGUYỄN VĂN TẤN” TẠI ẤP 4, XÃ LA NGÀ, TỈNH ĐỒNG NAI

La Ngà – một vùng đất nằm nép bên dòng sông Đồng Nai, thuộc huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai – từ lâu đã trở thành biểu tượng của sự bền bỉ, kiên cường và tình yêu quê hương tha thiết. Ít ai biết rằng sau vẻ đẹp thanh bình hôm nay là những lớp lớp câu chuyện được viết nên từ những người con ưu tú, những người đã đem tuổi trẻ, trí tuệ và trái tim mình gửi cho Tổ quốc. Họ chính là những “hoa lửa” soi sáng chặng đường dài của quê hương từ thời chiến đến thời bình, để La Ngà mãi là mảnh đất nghĩa tình

Đồng Nai13/05/2026Nguyễn Thị Mỹ Duyên (Đoàn xã La Ngà)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

La Ngà – một vùng đất nằm nép bên dòng sông Đồng Nai, thuộc huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai – từ lâu đã trở thành biểu tượng của sự bền bỉ, kiên cường và tình yêu quê hương tha thiết. Ít ai biết rằng sau vẻ đẹp thanh bình hôm nay là những lớp lớp câu chuyện được viết nên từ những người con ưu tú, những người đã đem tuổi trẻ, trí tuệ và trái tim mình gửi cho Tổ quốc. Họ chính là những “hoa lửa” soi sáng chặng đường dài của quê hương từ thời chiến đến thời bình, để La Ngà mãi là mảnh đất nghĩa tình, đoàn kết và sáng tạo.

Trong số những gương mặt ấy, tên Nguyễn Văn Tấn, sinh sống tại ấp 4, xã La Ngà, tỉnh Đồng Nai, luôn được nhắc đến như biểu tượng đẹp của tinh thần cống hiến. Anh là một trong những thanh niên của La Ngà đã bước vào những năm tháng khói lửa chiến tranh với tâm nguyện giản dị: “Đất nước cần thì mình phải đi.” Sự giản dị ấy lại là điều khiến câu chuyện của anh trở nên lớn lao. Anh Tấn không phải là anh hùng trên trang sách giáo khoa, cũng chẳng phải tên tuổi vang dội khắp cả nước, nhưng anh gần gũi như chính hơi thở của quê hương, như ruộng đồng, như bến nước, như bóng tre đầu ngõ. Và chính sự gần gũi ấy mới là điều đáng quý.

Từ tuổi thơ La Ngà đến những bước chân đầu tiên vào lực lượng vũ trang

Tuổi thơ của anh Tấn gắn liền với La Ngà những năm đất nước còn khó khăn. Những buổi sớm mùa khô, bụi đỏ đường ấp vương trên áo, những chiều mưa đất bazan dính chân nặng trĩu, nhưng đám trẻ con La Ngà vẫn chạy đuổi nhau trên con đường đất trước nhà. Trong những ký ức đầu đời ấy đã hình thành tình yêu quê hương rất đỗi tự nhiên: yêu cây cầu bắc qua mương nước, yêu cánh đồng bắp, yêu tiếng cười của xóm giềng, yêu tiếng mẹ gọi về khi trời chạng vạng.

Từ ấp 4, gia đình anh Tấn vốn thuần nông. Những mùa ruộng chẳng bao giờ đầy bồ lúa, nhưng lúc nào cũng đầy tình thương và sự sẻ chia. Cha anh là người ít nói nhưng hiền lành và giàu lòng yêu nước. Mẹ anh là người phụ nữ lam lũ, chịu thương chịu khó, ai gặp cũng thương. Trong tâm trí của anh, mẹ là người luôn dậy từ khi trời còn chưa kịp hửng sáng để chuẩn bị bữa sáng và gánh nước ra vườn. Còn cha thì đi làm từ lúc mặt trời chưa lên cao, tối mịt mới trở về, tay áo dính đất, trên vai là cả mùa vụ. Những năm tháng đó, từ những giọt mồ hôi của cha mẹ, anh Tấn học được bài học trọn đời: muốn xây dựng quê hương thì phải biết lao động và biết hy sinh.

Khi đất nước bước vào giai đoạn khó khăn nhất của cuộc chiến, những thanh niên ưu tú của La Ngà lần lượt lên đường. Trong những buổi tiễn quân tại sân ủy ban xã, nhiều người mẹ gạt nước mắt, nhiều người cha đứng lặng. Không ai muốn chiến tranh, nhưng không ai muốn đất nước mất đi tự do. Và trong đoàn thanh niên xã ngày ấy, anh Tấn đứng vào hàng ngũ lực lượng vũ trang với ánh mắt trong trẻo của tuổi hai mươi, ánh mắt vừa có sự hồn nhiên, vừa có sự chín chắn của trách nhiệm công dân.

Trong lực lượng – niềm tin và lòng kiên trì

Khi khoác lên mình chiếc áo của người lính, anh Tấn hiểu rằng con đường phía trước đầy thử thách. Những ngày huấn luyện khắc nghiệt, những đêm hành quân, những bữa cơm đơn sơ, tất cả đều khiến thanh niên La Ngà trưởng thành rất nhanh. Anh không bao giờ kể về những gian nan ấy bằng giọng than thở, mà luôn nói: “Ngày đó, ai cũng như nhau. Đất nước mình nhỏ bé, nên mỗi người phải cố gắng.”

Trong đơn vị, anh được đánh giá cao vì tính kỷ luật, tinh thần lạc quan và khả năng kết nối đồng đội. Với anh, việc bảo vệ đất nước không chỉ là chiến đấu mà còn là giữ vững niềm tin cho nhau trong những thời điểm khó khăn nhất. Những người bạn cùng đơn vị kể lại rằng anh Tấn là người luôn biết động viên và luôn nhường nhịn. Có lần trong một đợt hành quân dài, đồ khô chẳng còn bao nhiêu, anh chia phần của mình cho người khác mà không một lời kể công.

Những năm tháng ấy đã rèn luyện ở anh sự bền bỉ, lòng kiên định và tinh thần trách nhiệm. Đối với anh và nhiều thanh niên La Ngà, đó là quãng đời không bao giờ quên – quãng đời mà họ đã đặt Tổ quốc lên trước, đặt quê hương lên trước bản thân.

Ngày trở về – tiếp tục một hành trình khác của cống hiến

Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, anh Tấn trở về ấp 4 – con đường đất cũ vẫn đó, dòng suối nhỏ vẫn chảy, nhưng lòng người đã khác. Những người con của La Ngà trở về với quê hương không chỉ mang theo kỷ niệm, mà còn mang theo khát vọng xây dựng một cuộc sống mới – cuộc sống hòa bình, công bằng, đoàn kết và no ấm.

Không ít người nghĩ rằng sau chiến tranh, anh Tấn sẽ chọn cuộc sống bình lặng. Nhưng anh lại tiếp tục tham gia công tác xã hội tại Ủy ban nhân dân xã La Ngà. Từ những công việc cơ sở như vận động nhân dân tham gia phong trào thanh niên, hỗ trợ xây dựng nhà tình nghĩa, đến tham gia phát triển nông thôn mới, anh đều tận tâm.

Trong nhiều năm liền, xã La Ngà được đánh giá là một trong những địa phương có phong trào đoàn thể mạnh, thanh niên năng động và dân sinh tích cực. Điều đó có phần đóng góp không nhỏ của những người như anh Tấn – những người không chỉ cống hiến trong chiến tranh, mà còn cống hiến trong hòa bình.

Truyền thống La Ngà – dòng chảy không bao giờ ngừng

Điều đáng quý ở La Ngà là truyền thống luôn được nuôi dưỡng từ đời này sang đời khác. Trẻ con trong ấp lớn lên nghe chuyện về chú, về bác, về những người đã hy sinh và những người đã chiến đấu trở về. Không có chi tiết bi thương, không có lời kể bi lụy – chỉ có tinh thần tự hào, tinh thần trách nhiệm và lòng biết ơn.

Thầy cô trong trường tiểu học và trung học xã La Ngà luôn lồng ghép bài học truyền thống vào giờ sinh hoạt, giúp học sinh hiểu rằng những thành quả hôm nay không tự nhiên mà có. Thanh niên trong xã ngày nay không còn cầm súng như thế hệ cha anh, nhưng họ cầm bút, cầm máy tính, cầm công cụ lao động, tham gia khởi nghiệp, phát triển kinh tế hộ gia đình, học nghề, học công nghệ, góp phần đưa La Ngà tiến gần hơn với xã hội hiện đại.

Khúc tráng ca thời bình – xây dựng nông thôn mới và đổi thay

Ngày nay, khi nói đến La Ngà, không thể không nhắc đến sự đổi mới trong phát triển nông nghiệp và kinh tế địa phương. Từ một vùng đất chủ yếu dựa vào lúa và ngô, La Ngà dần chuyển sang mô hình kết hợp trồng trọt – chăn nuôi – dịch vụ. Những vườn bắp, vườn xoài, vườn mít trải dài; nhiều mô hình nuôi gia súc, gia cầm, cá nước ngọt được triển khai hiệu quả.

Các con đường liên ấp được bê tông hóa, cầu cống kiên cố hơn, trường học ngày càng khang trang. Những mái nhà tạm bợ ngày trước được thay bằng mái tôn, mái ngói; đời sống nhân dân được nâng cao cả vật chất lẫn tinh thần. Thanh niên La Ngà ngày nay còn tham gia thương mại điện tử, bán nông sản qua mạng, mang trái cây và sản phẩm quê hương đến người tiêu dùng ở khắp nơi.

Trong tất cả những đổi thay đó, hình ảnh anh Tấn và thế hệ thanh niên thời chiến vẫn luôn là nền tảng tinh thần: càng khó khăn thì càng phải đoàn kết, càng gian khổ thì càng phải tiến lên.

Những giá trị được chưng cất từ thử thách

Trải qua chiến tranh, trải qua thời bình, điều còn lại ở những con người như anh Nguyễn Văn Tấn chính là hệ giá trị bền vững: lòng yêu nước, sự kiên trì, tinh thần kỷ luật, ý thức trách nhiệm và tình thương dành cho cộng đồng. Không có sự giáo điều nào lớn hơn chính đời sống đã rèn nên họ. Những giá trị ấy không trừu tượng mà rất cụ thể, thể hiện trong nếp nghĩ, nếp sống, trong cách anh đối đãi với bà con lối xóm và trong cách anh tham gia công việc xã hội.

Những năm công tác tại xã, anh Tấn luôn được ghi nhận là người “nói đi đôi với làm”. Với anh, người cán bộ cơ sở muốn làm được việc thì phải gần dân, hiểu dân, nghe dân và hết lòng vì dân. Khi chương trình xây dựng nông thôn mới được triển khai, anh là một trong những người đi đầu trong vận động bà con tham gia góp sức mở đường, chỉnh trang đường liên ấp, xây dựng cảnh quan xanh – sạch – đẹp. Ban đầu, bà con còn lo lắng vì sợ tốn kém và ảnh hưởng tới đất đai sản xuất, nhưng anh kiên trì giải thích từng nhà, từng hộ, từng gia đình. Sau khi hiểu rõ ý nghĩa, người dân ấp 4 dần đồng lòng và công trình hoàn thành thuận lợi.

Từ những con đường đất lầy lội mỗi mùa mưa, nay đường liên ấp đã được bê tông hóa, thuận tiện cho giao thương nông sản và đi lại của học sinh. Nhiều phụ huynh kể rằng trước đây trẻ nhỏ đi học mùa mưa rất khổ, còn bây giờ các cháu đến trường dễ dàng hơn, không phải mang dép dính bùn hay đi bộ tránh ổ nước trên đường. Những thay đổi ấy tuy nhỏ nhưng là minh chứng sinh động cho sự đổi thay của La Ngà, sự đổi thay được tạo nên từ ý chí của chính người dân.

Hạt giống truyền thống nảy mầm trong thế hệ trẻ

Thế hệ trẻ của La Ngà hôm nay may mắn được sinh ra và lớn lên trong hòa bình. Họ không phải chứng kiến những tháng ngày chiến trận, không phải sống trong cảnh thiếu thốn hay phải chia tay người thân ra chiến trường. Nhưng điều đó không có nghĩa là nhiệm vụ của họ nhẹ hơn. Thời đại mới đặt lên vai thanh niên trách nhiệm khác: học tập, sáng tạo, hội nhập, phát triển kinh tế và gìn giữ giá trị truyền thống.

Trong nhiều buổi sinh hoạt đoàn – hội ở xã La Ngà, câu chuyện về anh Nguyễn Văn Tấn và những thanh niên lên đường thời chiến được kể lại như một bài học về trách nhiệm công dân. Điều đặc biệt là câu chuyện ấy không bao giờ được kể bằng những chi tiết bi thương hay khắc nghiệt, mà luôn được kể bằng tinh thần lạc quan, kiêu hãnh và nhân văn. Chính sự nhân văn ấy tạo nên sức lan tỏa.

Nhiều đoàn viên sau khi nghe kể chuyện đã bày tỏ rằng các anh, các chú trong thế hệ trước đã đặt nền móng cho hòa bình và phát triển, còn thế hệ trẻ ngày nay phải tiếp tục xây dựng nền tảng cho tương lai. Có bạn chọn theo học nghề để ở lại phát triển kinh tế hộ gia đình, có bạn đi học đại học rồi trở về quê hương làm việc trong các cơ quan hành chính, trường học, doanh nghiệp địa phương. Có những nhóm thanh niên khởi nghiệp với mô hình trồng mít Thái, nuôi cá rô phi, làm dịch vụ logistic nhỏ hoặc bán nông sản qua mạng xã hội.

Tất cả những lựa chọn ấy đều là biểu hiện của tinh thần yêu quê – yêu đất – yêu người. Bởi quê hương không chỉ là nơi được bảo vệ trong chiến tranh; quê hương còn là nơi phải được nuôi dưỡng và làm cho giàu đẹp trong thời bình.

Người La Ngà trên hành trình hội nhập

Một điểm rất đáng chú ý là La Ngà không đóng cửa mình trong quá khứ. Người dân nơi đây luôn học hỏi, tiếp thu cái mới, nhưng vẫn giữ được nếp xưa. Từ sản xuất nông nghiệp truyền thống, La Ngà bước vào giai đoạn ứng dụng khoa học kỹ thuật, sử dụng phân hữu cơ, máy bơm tự động, máy cày mini. Nhiều hộ còn canh tác theo chuẩn VietGAP, nhằm hướng đến thị trường rộng hơn.

Tại một buổi sinh hoạt ở nhà văn hóa ấp, anh Tấn từng nói một câu mà nhiều người nhớ mãi: “Thế hệ hôm qua giữ đất, thế hệ hôm nay làm giàu cho đất là điều hợp lẽ.” Câu nói ấy mộc mạc nhưng phản ánh đúng dòng chảy phát triển.

Trong số những thanh niên ưu tú của La Ngà, nhiều em học ở các trường nghề tại Biên Hòa, Thành phố Hồ Chí Minh rồi trở về. Họ mang theo kỹ năng điện – cơ khí, kỹ thuật nông nghiệp, công nghệ thông tin để phục vụ đời sống. Người trẻ La Ngà còn biết kết nối với thương lái, mở rộng đầu ra nông sản, tham gia các hội nhóm thương mại điện tử để đưa sản phẩm địa phương lên sàn TMĐT.

Tất cả những điều đó là bằng chứng rằng truyền thống La Ngà không chỉ là ký ức, mà còn là động lực cho tương lai.

Những đóng góp thầm lặng nhưng bền bỉ

Nói về người con ưu tú của quê hương, đôi khi người ta thường nghĩ đến những cá nhân nổi bật, được vinh danh hoặc ghi danh trên bảng vàng. Nhưng La Ngà và nhiều vùng quê khác của Việt Nam đã chứng minh rằng sức mạnh của quê hương đến từ số đông: từ những người âm thầm làm việc, âm thầm cống hiến, không cần tiếng vỗ tay hay những tấm bằng khen.

Anh Tấn là một đại diện cho nhóm người như thế. Khi rời lực lượng vũ trang, anh không chọn con đường hưởng thụ mà chọn cách gắn bó với công việc địa phương. Khi kinh tế gia đình còn khó khăn, anh vẫn không từ bỏ công tác xã hội. Khi phong trào thanh niên mới bắt đầu, anh góp công xây dựng.

Có người hỏi anh vì sao vẫn lựa chọn như vậy, anh chỉ cười và nói: “Làm được cho quê hương thì làm thôi.” Đó là câu trả lời giản dị nhưng là câu trả lời của một người hiểu rất rõ mình sống để làm gì và sống vì điều gì.

La Ngà – vùng đất của những khúc tráng ca nối tiếp

Những câu chuyện như của anh Tấn không phải hiếm ở La Ngà. Ngoài anh còn có những người từng chiến đấu, từng hy sinh, từng đóng góp và từng trở về. Có người trở thành giáo viên, y tá, cán bộ xã, có người làm nông nghiệp giỏi, có người giúp đỡ người nghèo, có người âm thầm giữ gìn an ninh trật tự trong xóm ấp.

Sự hiện diện của họ là lời nhắc nhở rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách vở; lịch sử nằm ngay trong đời sống, trong nếp nhà, trong giọng nói và ánh mắt của những người con quê hương.

Đó là truyền thống La Ngà, truyền thống của tình nghĩa, đoàn kết và trách nhiệm. Một truyền thống không khoa trương nhưng sâu sắc và lâu bền.

Khúc tráng ca thời bình – thành tựu từ sự đồng lòng

Ngày nay, khi đứng trên cầu nhìn dòng sông Đồng Nai chảy qua vùng đất La Ngà, người ta dễ cảm nhận được sự bình yên. Nhưng bình yên không phải tự nhiên có, bình yên là kết quả của nhiều thế hệ đã dày công vun đắp. Bình yên là phần thưởng cho những năm tháng khó khăn, cho lòng kiên trì và ý chí của cả cộng đồng.

Trong những năm gần đây, xã La Ngà chú trọng xây dựng đời sống văn hóa, nâng cao chất lượng giáo dục, y tế và phát triển kinh tế bền vững. Trường học trong xã được nâng cấp, trang thiết bị tốt hơn, học sinh được tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa, rèn luyện kỹ năng sống. Y tế tuyến xã cũng chú trọng chăm sóc sức khỏe cơ bản cho người dân, đặc biệt là người già và trẻ nhỏ. Đời sống tinh thần của nhân dân phong phú hơn, với các hoạt động văn nghệ, thể thao, lễ hội truyền thống và sinh hoạt cộng đồng.

Trong quá trình ấy, những người con ưu tú như anh Tấn là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thống và đổi mới. Họ chính là minh chứng rằng khi mỗi người làm phần việc của mình với trách nhiệm, quê hương sẽ phát triển.

Sức mạnh của ký ức – năng lượng của tương lai

Không ít người cho rằng xã hội càng hiện đại thì truyền thống càng mờ dần. Nhưng ở La Ngà, truyền thống không biến mất; truyền thống chuyển mình. Ký ức của thế hệ trước trở thành bài học cho thế hệ sau. Từ ký ức, người ta rút ra bài học về đoàn kết. Từ ký ức, người ta hiểu giá trị hòa bình. Từ ký ức, người ta học cách biết ơn và trưởng thành.

Thế hệ trẻ La Ngà ngày nay không còn cầm súng nhưng họ cầm chi thức. Không còn hành quân trong rừng nhưng họ “hành quân” trong học tập, trong công việc, trong sáng tạo và hội nhập. Đó chính là khúc tráng ca mới – khúc tráng ca không có tiếng súng, không có khói lửa, nhưng vẫn đầy ý chí và khát vọng.

Hoa lửa vẫn cháy – khúc tráng ca không hồi kết

Câu chuyện về người con ưu tú của xã La Ngà như anh Nguyễn Văn Tấn là biểu tượng của ngọn lửa không bao giờ tắt. Ngọn lửa ấy không chỉ thắp lên trong thời chiến, mà còn cháy âm ỉ trong thời bình để truyền cảm hứng cho thế hệ tiếp theo.

Khúc tráng ca của La Ngà vì thế không có hồi kết. Nó là bản giao hưởng dài của tình yêu quê hương, của niềm tự hào dân tộc và của sự gắn bó cộng đồng. Mỗi thế hệ viết thêm một đoạn, mỗi người viết thêm một câu, và tất cả cùng tạo nên bản trường ca đẹp đẽ của quê hương Đồng Nai.

Người ta thường nói: “Muốn đi xa thì đi cùng nhau.” La Ngà đi xa không phải nhờ một cá nhân, mà nhờ tập thể – nhờ sự cống hiến của từng người con ưu tú, dù nổi bật hay thầm lặng. Những cái tên như Nguyễn Văn Tấn ở ấp 4, xã La Ngà, tỉnh Đồng Nai chỉ là đại diện cho rất nhiều người đã và đang làm nên vẻ đẹp ấy.

La Ngà hôm nay là sự hòa quyện của truyền thống và hiện đại, của quá khứ và tương lai. Và những bông hoa lửa – những con người biết sống vì quê hương – sẽ còn tiếp tục nở, để khúc tráng ca của La Ngà mãi vang vọng trong lòng người dân nơi đây và trong lòng những ai từng một lần đặt chân đến mảnh đất nghĩa tình này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn