Những câu chuyện kể về Bác Hồ - Kỳ 2
Tháng 8 năm 1958, trong đoàn đại biểu các dân tộc Tây Bắc về Hà Nội dự lễ kỷ niệm Quốc khánh 2/9, ông Phàn Phí Giá – đại diện duy nhất của dân tộc Phù Lá – mang theo niềm háo hức xen lẫn lo lắng. Từ vùng núi Mường Tè xa xôi, lần đầu tiên ông rời quê hương để đặt chân đến Thủ đô và mong được gặp vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.
Sau nhiều ngày băng rừng, lội suối rồi tiếp tục hành trình bằng ô tô, đoàn đại biểu có dịp tham quan Hà Nội cùng nhiều thành phố lớn như Hải Phòng, Nam Định. Mọi điều đều mới mẻ đối với người con vùng cao. Tuy nhiên, điều khiến ông mong chờ nhất vẫn là cuộc gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Trong buổi gặp mặt tại Phủ Chủ tịch, Bác Hồ xuất hiện với phong thái giản dị và nụ cười hiền hậu. Sau lời chào thân mật, Người lần lượt hỏi thăm từng đoàn đại biểu, ân cần tìm hiểu về sức khỏe, đời sống và tình hình của các dân tộc. Khi biết dân tộc Phù Lá chỉ có một đại biểu tham dự và ông Phàn Phí Giá chưa biết tiếng phổ thông, Bác vẫn kiên nhẫn trò chuyện thông qua người phiên dịch.
Bác nhấn mạnh rằng dù là dân tộc đông người hay ít người thì đều là anh em trong đại gia đình các dân tộc Việt Nam, đều bình đẳng và cần đoàn kết, giúp đỡ nhau cùng phát triển. Người căn dặn bà con phải tích cực học văn hóa, hăng hái lao động sản xuất và tham gia xây dựng quê hương để cuộc sống ngày càng ấm no.
Không khí buổi gặp mặt càng thêm gần gũi khi Bác mời mọi người dùng trà và bánh kẹo. Vì quá xúc động và còn rụt rè, ông Phàn Phí Giá chỉ ngồi lặng lẽ, không dám ăn. Bất ngờ, Bác nhẹ nhàng bước đến, đặt tay lên vai ông, mỉm cười hiền từ rồi tự tay hướng dẫn ông bóc chuối, ăn kẹo và còn bỏ thêm vài chiếc kẹo vào túi áo.
Cử chỉ nhỏ bé nhưng chan chứa yêu thương ấy khiến người đại biểu dân tộc Phù Lá xúc động suốt đời. Trước khi chia tay, Bác nhờ các đại biểu gửi lời thăm hỏi đến đồng bào, các cụ già, phụ nữ và thiếu nhi ở quê hương, đồng thời căn dặn mọi người luôn giữ gìn khối đại đoàn kết dân tộc.
Trở về bản làng, ông Phàn Phí Giá mang theo những món quà nhỏ của Bác cùng những lời dặn dò đầy ý nghĩa để kể lại cho bà con. Câu chuyện về vị lãnh tụ gần gũi, yêu thương đồng bào các dân tộc đã trở thành nguồn động viên lớn, tiếp thêm niềm tin để người dân vùng cao đoàn kết, lao động và xây dựng cuộc sống mới.
Ngày 16/10/1958, hàng trăm học sinh đến từ các trường Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Trưng Vương và Nguyễn Huệ cùng tham gia lao động mở rộng tuyến đường Cổ Ngư, góp sức xây dựng Thủ đô sau những năm tháng chiến tranh.
Giữa không khí lao động hăng say, Chủ tịch Hồ Chí Minh bất ngờ đến thăm. Sự xuất hiện của Người đã trở thành niềm động viên to lớn đối với các em học sinh. Bác vui mừng khi thấy các bạn trẻ từ nhiều vùng miền, cả nam lẫn nữ, đều tích cực tham gia lao động với tinh thần trách nhiệm và nhiệt huyết.
Bác biểu dương tinh thần xung kích của tuổi trẻ, đồng thời căn dặn các em tiếp tục thi đua, phát huy sáng kiến để nâng cao hiệu quả lao động. Chính trong dịp này, Bác đề nghị đổi tên tuyến đường Cổ Ngư thành đường Thanh Niên, gửi gắm niềm tin vào thế hệ trẻ – lực lượng tiên phong trong công cuộc xây dựng đất nước.
Không chỉ một lần quan tâm, ngày 6/6/1959, Bác tiếp tục trở lại công trường khi học sinh đang tham gia lao động trong dịp nghỉ hè. Sau khi con đường hoàn thành, ngày 5/2/1961, Người trực tiếp đến trồng cây tại vườn hoa đường Thanh Niên cùng các đại biểu dự Đại hội Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam thành phố Hà Nội.
Nhân dịp ấy, Bác nhấn mạnh ý nghĩa của việc trồng cây đối với tương lai đất nước. Người khẳng định, nếu mỗi thanh niên đều trồng và chăm sóc tốt vài cây xanh mỗi năm thì chỉ sau một thời gian ngắn, đất nước sẽ có thêm hàng triệu cây xanh, góp phần xây dựng môi trường ngày càng xanh tươi và giàu đẹp.
Đến hôm nay, đường Thanh Niên không chỉ là một trong những tuyến đường đẹp của Thủ đô mà còn là biểu tượng của sức trẻ, tinh thần cống hiến và lời nhắn gửi đầy tin yêu của Bác dành cho các thế hệ thanh niên Việt Nam.

Cuối năm 1958, nhân dân Thái Bình vui mừng đón một vụ mùa bội thu. Biết tin địa phương đạt nhiều kết quả tích cực trong sản xuất, Chủ tịch Hồ Chí Minh quyết định về thăm bà con. Trước chuyến đi, Người căn dặn lãnh đạo tỉnh không tổ chức đón tiếp cầu kỳ, tránh gây phiền hà và tốn kém cho nhân dân.
Ngày 26/10/1958, giữa sự chào đón nồng nhiệt của hàng vạn người dân, Bác đến làm việc với lãnh đạo tỉnh rồi ra sân vận động gặp gỡ hơn bốn vạn đại biểu nhân dân.
Trong buổi nói chuyện, Bác biểu dương những thành quả mà Thái Bình đạt được trong lao động sản xuất. Tuy nhiên, Người cũng nhẹ nhàng nhắc nhở rằng chỉ tăng gia sản xuất thôi là chưa đủ, mà phải đi đôi với thực hành tiết kiệm.
Bác nói với bà con:
"Đồng bào Thái Bình tăng gia thì khá, nhưng tiết kiệm thì phải đánh dấu hỏi."
Câu nói mộc mạc nhưng chứa đựng bài học sâu sắc khiến cả sân vận động lặng đi. Khi Bác hỏi: "Đồng bào đã tiết kiệm chưa?", hàng vạn người đồng thanh đáp: "Chưa ạ!"
Không phê bình nặng nề, Bác tiếp tục động viên cán bộ và nhân dân quyết tâm thực hiện tốt cả hai nhiệm vụ: tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm. Người còn hứa sẽ dành phần thưởng cho những địa phương hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, khiến mọi người đều hào hứng giơ tay hưởng ứng.
Khép lại buổi gặp gỡ, Bác bắt nhịp cho cả sân vận động cùng hát bài Kết đoàn. Tiếng hát vang lên trong niềm tin và quyết tâm của nhân dân Thái Bình, như lời hứa sẽ biến những lời căn dặn của Người thành hành động cụ thể, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



