Cựu chiến binh

Những câu chuyện ông kể bên hiên nhà

Chiều quê Nghi Lộc chậm rãi trôi qua. Bên hiên nhà, ông Nguyễn Văn Đại ngồi trên chiếc ghế quen thuộc, trước mặt là ấm trà và vài tấm ảnh cũ đã bạc màu. Mấy đứa cháu ngồi quây quần, chờ ông kể chuyện về những năm tháng đã đi qua.

Lâm Đồng17/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những câu chuyện ông kể bên hiên nhà

Chiều quê Nghi Lộc chậm rãi trôi qua. Bên hiên nhà, ông Nguyễn Văn Đại ngồi trên chiếc ghế quen thuộc, trước mặt là ấm trà và vài tấm ảnh cũ đã bạc màu. Mấy đứa cháu ngồi quây quần, chờ ông kể chuyện về những năm tháng đã đi qua.

Ông bắt đầu bằng câu chuyện về tuổi hai mươi.

Ngày ấy, ông còn là một thanh niên trẻ, rời quê lên đường nhập ngũ. Phía sau là mái nhà, gia đình và những con đường làng quen thuộc. Những điều tưởng như bình thường khi còn ở quê, đến lúc xa nhà lại trở thành những ký ức khiến ông nhớ mãi.

Ông kể về những người đồng đội năm xưa. Họ đến từ những miền quê khác nhau nhưng nhanh chóng trở nên thân thiết. Những ngày cùng sinh hoạt, cùng làm nhiệm vụ và cùng chia sẻ chuyện gia đình đã tạo nên một tình cảm đặc biệt.

Có những câu chuyện ông kể nhiều lần, nhưng mỗi lần nhắc đến tên một người đồng đội cũ, giọng ông lại chậm lại. Có người vẫn còn gặp được, có người đã đi xa. Những người ấy vẫn được ông giữ trong ký ức như một phần của tuổi trẻ.

Một đứa cháu hỏi:

Ông có nhớ quê nhiều không?

Ông mỉm cười rồi kể về Nghi Lộc của những ngày trước. Ông nhớ mái nhà, con đường làng, những người thân và những buổi chiều quê. Chính nỗi nhớ ấy đã giúp ông luôn hướng về ngày trở về.

Rồi ông kể về ngày trở lại quê hương. Sau những năm xa nhà, được ngồi bên mâm cơm gia đình, được nghe tiếng người thân và nhìn thấy cảnh quê quen thuộc là một niềm vui rất lớn.

Những câu chuyện của ông không chỉ có ký ức về quá khứ. Ông thường dừng lại để nhắc các cháu về giá trị của hòa bình, tình gia đình, tình đồng đội và trách nhiệm với quê hương.

Ông bảo:

“Các cháu hôm nay được sống trong bình yên, được học hành và được vui chơi là điều rất đáng quý. Hãy biết trân trọng những gì mình đang có.”

Ngoài hiên, ánh chiều dần buông xuống. Ấm trà đã vơi, nhưng câu chuyện vẫn còn tiếp tục. Những đứa cháu vẫn chăm chú ngồi nghe, còn ông như đang mở từng trang ký ức của một đời người.

Những câu chuyện ông kể bên hiên nhà không chỉ là chuyện của một người lính năm xưa. Đó còn là những trang ký ức được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, để con cháu hiểu về quê hương, về đồng đội và biết trân trọng cuộc sống hôm nay.

Mái tóc ông đã bạc theo thời gian, nhưng bên hiên nhà, những câu chuyện về tuổi trẻ vẫn còn nguyên sức sống – như một cây cầu nối ký ức hôm qua với thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn