NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA — Bức thư không bao giờ gửi — Gửi em – người của tương lai,
Nếu em đang đọc được lá thư này, có lẽ anh đã không trở về.
Anh là một người lính. Nói đúng hơn, anh là một cựu thanh niên xung phong trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Anh viết những dòng này vào một đêm rất yên tĩnh, khi rừng đã ngủ, chỉ còn tiếng côn trùng và đôi khi là âm thanh rất xa của bom rơi.
Anh không biết tương lai của em sẽ như thế nào. Chỉ mong rằng khi em đọc được những dòng này, đất nước mình đã hòa bình.
Ở nơi anh, chiến tranh không giống như trong sách. Nó không có những dòng chữ ngay ngắn, cũng không có khoảng cách giữa các “sự kiện”. Mọi thứ nối tiếp nhau bằng mệt mỏi, lo âu và cả nỗi sợ mà không ai dám nói ra.
Ban ngày, anh cùng đồng đội san lấp hố bom, mở đường cho xe đi qua. Đêm đến, tụi anh lại tiếp tục hành quân. Có những hôm chưa kịp ăn, chưa kịp ngủ, chỉ cần nghe tiếng máy bay là tất cả phải lao đi.
Có người hỏi anh có sợ không.
- Có chứ.
Anh sợ bom rơi trúng mình. Sợ không bao giờ được gặp lại gia đình. Nhưng điều anh sợ nhất là đất nước mình không có ngày mai.
Có lẽ em bây giờ sẽ khó tưởng tượng được những điều này. Em có thể đang sống trong một căn phòng có điện sáng, có internet, với những giấc mơ rất khác tụi anh ngày trước.
Tụi anh ngày ấy không mơ nhiều. Chỉ mơ một điều thôi: chiến tranh kết thúc.
Anh có một người bạn, bằng tuổi anh. Hôm đó, tụi anh vẫn còn nói cười, vẫn còn hẹn nhau sau chiến tranh sẽ về quê nó ăn một bữa cơm. Nhưng rồi, một trận bom rơi xuống… và nó không còn nữa.
Anh đã giữ lại chiếc khăn của nó. Đến giờ vẫn còn.
Anh không biết sau này có ai nhớ đến những người như tụi anh không — những thanh niên xung phong không cầm súng, nhưng vẫn đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết mỗi ngày.
Nếu em đọc được lá thư này, anh chỉ muốn em hiểu một điều:
“Hòa bình mà em đang có, chưa bao giờ là điều hiển nhiên.
Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ của rất nhiều người”.
Nếu một ngày nào đó em cảm thấy mệt mỏi, thấy cuộc sống quá áp lực… hãy nhớ rằng đã từng có một thế hệ sống trong những ngày mà mỗi buổi sáng thức dậy còn là một điều may mắn.
Anh không mong em phải làm điều gì lớn lao. Chỉ mong em sống tốt, sống tử tế và đừng quên quá khứ.
Vì khi em còn nhớ, tụi anh vẫn còn tồn tại — theo một cách nào đó.
Chúc em một cuộc đời bình yên — điều mà tụi anh đã đánh đổi để có được.
Người của thời hoa lửa.



