NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (1)
Trên mảnh đất xã Tân Nhựt hôm nay, vẫn còn đó những con người đã đi qua thời chiến tranh đầy gian lao, trong đó có Ông Nguyễn Văn Hòn
Trên mảnh đất xã Tân Nhựt hôm nay, vẫn còn đó những con người đã đi qua thời chiến tranh đầy gian lao, trong đó có Ông Nguyễn Văn Hòn, cựu chiến sĩ sinh sống tại B5/10 Ấp 51 xã Tân Nhựt, dù đã 80 tuổi, nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến đấu, ánh mắt ông vẫn ánh lên sự kiên cường của một người lính từng trải qua nhiều hiểm nguy. Thuở trẻ, ông làm giao liên, băng qua các cánh đồng ngập nước, len lỏi giữa những con rạch nhỏ của Tân Nhựt để dẫn đường, chuyển thư từ và vận động bà con tham gia nuôi giấu cán bộ. Với ông, niềm tự hào lớn nhất không nằm ở những tấm huân chương, mà ở tình quân - dân ấm áp, và sự bình yên mà quê hương đang có hôm nay.
Trong những câu chuyện ông kể, có một kỷ niệm mà ông không thể nào quên: cuộc họp bí mật ở bến đò Tân Nhựt vào năm 1973. Đêm mưa tầm tã, dòng nước rạch dâng cao, những chiến sĩ địa phương vẫn họp trong ánh đèn dầu leo lét để bàn kế hoạch bảo vệ tuyến vận chuyển lương thực đang bị địch kiểm soát chặt chẽ. Nhờ sự mưu trí và quyết tâm của lực lượng lúc bấy giờ, mạch liên lạc được giữ vững, giúp nhiều chuyến vận chuyển quan trọng diễn ra an toàn. Ông Hòn nhớ lại : “Hồi đó ai cũng chỉ nghĩ: miễn quê mình được bình yên thì dù khó mấy cũng làm.”
Những ký ức chiến tranh của ông còn gắn với con rạch Tân Nhựt - nơi từng được xem là “ mạch máu” vận chuyển tài liệu, hàng hóa và là chỗ ẩn nấp của nhiều chiến sĩ. Có lần ông phải nằm im hàng giờ dưới bụi sen, chờ địch đi qua mới dám tiếp tục nhiệm vụ. Giờ đây, khi dòng nước hiền hòa trôi, ông càng trân quý hiện tại: “Thấy mấy đứa nhỏ đi học, cười nói vui vẻ - đó là điều mà bao người năm xưa đã đánh đổi.”
Là một đoàn viên, giáo viên trẻ công tác tại Trường Tiểu học Tân Túc, tôi cảm thấy may mắn khi được lắng nghe những câu chuyện thật như thế. Những ký ức “thời hoa lửa” của các bậc tiền nhân không chỉ giúp tôi hiểu hơn về lịch sử quê hương xã Tân Nhựt sau khi sát nhập, mà còn là tư liệu quý để giáo dục học sinh lòng biết ơn, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm với cộng đồng. Tôi mong rằng mỗi đoàn viên, mỗi giáo viên trẻ sẽ tiếp tục lan tỏa những câu chuyện đẹp ấy, để thế hệ hôm nay và mai sau luôn ghi nhớ những hy sinh thầm lặng đã làm nên bình yên của quê hương.



