Bài viết

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (19)

Thời hoa lửa của dân tộc Việt Nam là những năm tháng bom đạn ác liệt, khi cả nước đứng lên chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược. Giữa khói lửa chiến tranh, hàng triệu người con ưu tú đã hy sinh vì độc lập tự do. Xã La Ngà, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai - mảnh đất đỏ bazan kiên cường bên dòng sông La Ngà thơ mộng - đã sinh ra biết bao anh hùng liệt sĩ.

Đồng Nai13/05/2026TRƯƠNG MINH TÂN (Đoàn xã La Ngà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa của dân tộc Việt Nam là những năm tháng bom đạn ác liệt, khi cả nước đứng lên chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược. Giữa khói lửa chiến tranh, hàng triệu người con ưu tú đã hy sinh vì độc lập tự do. Xã La Ngà, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai - mảnh đất đỏ bazan kiên cường bên dòng sông La Ngà thơ mộng - đã sinh ra biết bao anh hùng liệt sĩ. Nổi bật trong số đó là liệt sĩ Nguyễn Văn Lung, người chiến sĩ trẻ tuổi đã ngã xuống ở tuổi 25, để lại tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần hy sinh cao cả. Câu chuyện về anh không chỉ là một phần lịch sử địa phương mà còn là bài học sống động, khơi dậy lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ trẻ chúng em hôm nay. Qua bài viết này, chúng em xin tri ân anh, ca ngợi những đóng góp thầm lặng của anh cho Tổ quốc, và lan tỏa tinh thần bất khuất thời hoa lửa đến mọi người.

Xã La Ngà nằm ở vùng Đông Nam Bộ, với những cánh đồng lúa mênh mông, vườn cao su xanh tươi và dòng sông La Ngà uốn lượn như dải lụa. Đó là nơi anh Nguyễn Văn Lung chào đời vào ngày 15 tháng 3 năm 1945, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Cha anh, ông Nguyễn Văn Lành, từng là du kích chống Pháp ở địa phương, thường kể cho anh nghe về những trận đánh oanh liệt ở Suối Cái và Đồi Bùn. Mẹ anh, bà Trần Thị Năm, là người phụ nữ tần tảo, một mình nuôi năm anh em trong cảnh bom đạn. Thời thơ ấu của anh gắn liền với những buổi sáng dắt trâu ra đồng, chiều chiều cắt cỏ bên sông, và những đêm nghe radio phát thanh lời Bác Hồ kêu gọi toàn quốc kháng chiến. Dù gia đình khó khăn, anh Lung vẫn chăm chỉ học hành, tốt nghiệp trường tiểu học La Ngà với điểm số xuất sắc, rồi học lên cấp hai tại trường Định Quán. Bạn bè nhớ anh là cậu bé cao lớn, da ngăm đen vì nắng gió, nụ cười rạng rỡ và giọng nói ấm áp như dòng sông quê hương. Khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Nam từ năm 1961, cả xã La Ngà sôi sục không khí kháng chiến. Anh Lung chứng kiến cảnh đồng bào bị bom đạn cày xới, nhà cửa tan hoang, ruộng đồng nhiễm độc da cam.

Năm 1964, lúc 19 tuổi, anh tình nguyện viết đơn nhập ngũ vào Quân Giải phóng miền Nam. Quyết định ấy khiến cha mẹ tự hào xen lẫn lo lắng. Ông Lành vỗ vai con: "Con đi, cha mẹ ở nhà lo chi bộ!". Sau khóa huấn luyện cơ bản ở chiến khu D, anh được biên chế vào Đại đội 3, Trung đoàn 9, Sư đoàn 7, chuyên hoạt động du kích ở miền Đông Nam Bộ. Ở đơn vị, anh nhanh chóng trở thành chiến sĩ xuất sắc nhờ sức khỏe dẻo dai, bắn súng chính xác và tinh thần lạc quan. Anh thường hát vang "Tiến quân ca" hay "Người chiến sĩ ấy" để động viên đồng đội trong những đêm hành quân dưới mưa bom bão đạn. Những trận đánh đầu tiên của anh Lung diễn ra ngay trên địa bàn quê hương La Ngà. Tháng 5 năm 1965, đơn vị nhận nhiệm vụ phục kích đoàn xe quân sự Mỹ-Ngụy trên quốc lộ 1A đoạn qua Suối Đá Trắng. Đêm ấy, trời mưa như trút nước, anh em nằm phục trong bùn lầy, muỗi vo ve, đói khát triền miên. Anh Lung được giao dẫn tổ trinh sát gồm ba người, lặng lẽ bò hàng cây số qua rừng keo gai góc để xác định vị trí địch. Khi đoàn xe 20 chiếc, chở đầy lính và vũ khí, lù lù tiến vào ổ phục kích, anh hô nhỏ: "Đặt mìn!". Tiếng nổ long trời lở đất, ba xe đầu cháy rụi, 15 tên địch bị tiêu diệt tại chỗ. Anh Lung xông lên đầu tiên, dùng lưỡi lê hạ gục tên trung úy địch, thu được súng AK và lựu đạn. Dù tay bị thương rỉ máu, anh vẫn kéo súng máy tiếp tục bắn yểm trợ cho anh em rút lui an toàn. Trận đánh thắng lợi này đã góp phần bảo vệ căn cứ cách mạng La Ngà, khiến địch hoang mang, không dám lấn sâu. Không dừng lại, anh Lung tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ khác. Năm 1967, trong Chiến dịch Tổng tiến công Tết Mậu Thân, đơn vị anh đánh chiếm đồn địch ở Định Quán, chỉ cách La Ngà chừng 10 cây số. Anh xung phong là mũi nhọn, dẫn đầu tổ trinh sát đột nhập qua hàng rào thép gai. Dưới ánh trăng mờ, anh dùng kéo cắt rào, rồi ném lựu đạn vào lô cốt. Tiếng súng nổ ran, anh bắn hạ tên chỉ huy đồn, kéo được khẩu pháo 75mm vào bắn phá kho vũ khí địch. Trận ấy, đơn vị tiêu diệt 50 tên địch, thu 200 khẩu súng các loại và phá hủy hàng trăm quả đạn. Anh bị thương ở vai trái, máu thấm đỏ áo lính, nhưng vẫn cắn răng băng bó rồi tiếp tục chiến đấu đến sáng. Dân quân La Ngà lén mang cơm nắm, lá rừng đến tiếp tế, coi anh như người con ruột thịt. Bà con kể: "Anh Lung về phép, còn giúp gặt lúa, sửa cầu cho dân!". Một câu chuyện cảm động khác là vào tháng 3 năm 1969, khi anh được cử về thăm nhà ngắn ngày. Giữa lúc địch càn quét dữ dội, anh lén về gặp cha mẹ, động viên bà con chi bộ. Anh dạy thiếu nhi xã hát bài "Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu nhi Trường Sơn", và kể chuyện anh hùng Võ Thị Sáu để khích lệ tinh thần. Trước khi đi, anh để lại chiếc ba lô đựng ít muối, thuốc men cho xóm làng, dặn mẹ: "Mẹ giữ sức khỏe, con sẽ đánh thắng giặc!". Đó là lần cuối anh về nhà, để lại nỗi nhớ thương da diết cho bà con La Ngà. Trận đánh bi tráng nhất, cũng là trận cuối cùng của anh Lung, xảy ra ngày 12 tháng 8 năm 1970 tại Đồi Bùn, thuộc địa bàn xã La Ngà. Địch dùng trực thăng UH-1 thả quân bao vây căn cứ cách mạng. Đơn vị anh chỉ còn 20 người giữ chốt then chốt. Bom napalm rơi như mưa, lửa cháy rừng rực. Anh Lung chỉ huy tổ năm người, dùng hỏa tiễn SA bắn rơi một chiếc trực thăng, gây hoảng loạn hàng trăm lính địch. Khi đồng chí bên cạnh bị thương nặng, anh lao ra dùng thân mình che chắn, hô lớn: "Xung phong, anh em ơi!". Viên đạn từ súng M16 xuyên qua ngực anh, nhưng tay anh vẫn nắm chặt cò súng AK, bắn hạ thêm hai tên địch. Trước khi hy sinh, anh dặn đồng đội: "Báo gia đình là tôi chết nhẹ nhàng, bảo vệ quê hương đến hơi thở cuối cùng!". Anh ngã xuống ở tuổi 25, thi thể được đồng đội đưa về an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã La Ngà. Mộ anh nằm dưới tán cây đa cổ thụ, bia khắc dòng chữ vàng: "Liệt sĩ Nguyễn Văn Lung - Sinh năm 1945, hy sinh năm 1970 vì Tổ quốc thiêng liêng". Tin anh hy sinh lan khắp xã, cả La Ngà đau thương như mất một người con. Mẹ anh khóc cạn nước mắt nhưng vẫn tự hào: "Con tôi chết vinh quang, mẹ sẽ nuôi cháu nối nghiệp!". Chi bộ tổ chức lễ truy điệu long trọng, hàng trăm bà con đến viếng, hát vang "Người đi tìm hình của nước". Sau giải phóng miền Nam năm 1975, câu chuyện anh được lưu giữ qua sách sử địa phương, lời kể của cựu chiến binh như ông Tư Mười - đồng đội cũ: "Lung không chỉ giỏi đánh giặc mà còn thương dân như ruột thịt. Anh hay phá bom chưa nổ cho bà con, dạy trẻ học chữ Quốc ngữ". Di chứng chất độc da cam vẫn còn ám ảnh nhiều gia đình liệt sĩ La Ngà, nhưng mộ anh nay là điểm đỏ rực hoa tươi mỗi ngày 27/7. Thiếu nhi chúng em thường ra thăm, kể chuyện anh cho nhau nghe, coi anh như người anh lớn. Qua cuộc đời liệt sĩ Nguyễn Văn Lung, chúng em học được nhiều bài học quý giá. Đó là lòng yêu nước cháy bỏng từ thuở nhỏ, sẵn sàng hy sinh vì đồng đội và nhân dân. Anh dạy chúng em rằng, thời hoa lửa dù khốc liệt đến đâu, ý chí quật cường vẫn chiến thắng. La Ngà tự hào có hàng chục liệt sĩ như anh, họ dùng máu xương đổi lấy hòa bình, để hôm nay chúng em được ngồi dưới mái trường, vui chơi bên sông La Ngà êm đềm.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Lung mãi là ngọn lửa son bất diệt của xã La Ngà anh hùng. Những câu chuyện thời hoa lửa về anh không phai mờ theo năm tháng mà càng sáng ngời, nhắc nhở chúng em về giá trị của độc lập tự do. Là học sinh lớp 9, chúng em hứa sẽ noi gương anh: học tập chăm chỉ, rèn luyện thân thể, tham gia các phong trào Đoàn, xây dựng quê hương giàu đẹp. Hãy cùng nhau lan tỏa câu chuyện anh qua bài viết, video, buổi sinh hoạt Liên đội, để tinh thần cha anh sống mãi trong tim thế hệ trẻ. Nguyễn Văn Lung - mãi mãi là niềm tự hào của La Ngà, của Đồng Nai, của dân tộc Việt Nam!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn