Bài viết

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (20)

Phong trào sáng tác bài viết với chủ đề “Những câu chuyện thời hoa lửa” do các cơ sở Đoàn và các liên đội trên địa bàn xã La Ngà, tỉnh Đồng Nai phát động đã trở thành một hoạt động giàu ý nghĩa, khơi gợi lại ký ức hào hùng của dân tộc và tri ân những con người đã hi sinh, cống hiến cho Tổ quốc. Trong những năm tháng chiến tranh, La Ngà là vùng đất chịu nhiều mất mát, nơi từng bước chân quân thù đi qua đều để lại dấu tích đau thương, nhưng cũng chính nơi đây đã sản sinh ra những con người kiên cư

Đồng Nai13/05/2026Võ Hoàng Anh Thư (Đoàn xã La Ngà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phong trào sáng tác bài viết với chủ đề “Những câu chuyện thời hoa lửa” do các cơ sở Đoàn và các liên đội trên địa bàn xã La Ngà, tỉnh Đồng Nai phát động đã trở thành một hoạt động giàu ý nghĩa, khơi gợi lại ký ức hào hùng của dân tộc và tri ân những con người đã hi sinh, cống hiến cho Tổ quốc. Trong những năm tháng chiến tranh, La Ngà là vùng đất chịu nhiều mất mát, nơi từng bước chân quân thù đi qua đều để lại dấu tích đau thương, nhưng cũng chính nơi đây đã sản sinh ra những con người kiên cường, bất khuất, sẵn sàng hi sinh để bảo vệ quê hương. Những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là những trang sử đỏ thắm, mà còn là ngọn lửa truyền thống được truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay.

Ngày ấy, La Ngà nằm trên tuyến quốc lộ 20, là cửa ngõ nối miền Đông Nam Bộ với Tây Nguyên, một vị trí chiến lược quan trọng. Chính vì vậy, nơi đây trở thành điểm nóng giao tranh, là nơi quân địch thường xuyên lùng sục, càn quét nhằm kiểm soát tuyến đường. Nhưng người dân La Ngà không bao giờ khuất phục. Họ vừa là nông dân, vừa là chiến sĩ, vừa là hậu phương vững chắc. Trong những đêm tối, tiếng súng nổ vang, ánh lửa bập bùng từ những căn nhà bị đốt phá, nhưng trong lòng người dân La Ngà, ngọn lửa yêu nước lại càng cháy sáng. Những bà mẹ, những người vợ, những đứa trẻ trở thành những “chiến sĩ thầm lặng” của thời hoa lửa. Họ giấu gạo trong hầm bí mật, giấu muối trong ống tre, giấu thương binh trong những căn hầm dưới lòng đất. Họ biết rằng, mỗi hạt gạo, mỗi giọt nước, mỗi lời động viên đều là sức mạnh để bộ đội bám trụ chiến đấu.

Có những bà mẹ đã tiễn con ra trận bằng nụ cười, dù trong lòng đau thắt. Có người mẹ ba người con đều đi bộ đội, một người hy sinh ở miền Đông, một người mất tích ở Tây Nguyên, chỉ còn một người trở về sau ngày thống nhất. Nỗi đau ấy không gì bù đắp, nhưng bà vẫn tự hào: “Các con tôi đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.” Những người du kích La Ngà cũng để lại nhiều câu chuyện bi hùng. Có trận phục kích trên quốc lộ 20, trời mưa tầm tã, súng ướt hết, nhưng anh em vẫn kiên quyết bám trận địa. Khi xe địch lọt vào ổ phục kích, cả đội đồng loạt nổ súng. Trận ấy, họ tiêu diệt được nhiều tên, thu vũ khí, nhưng cũng mất đi hai đồng đội. Đến giờ, những người sống sót vẫn nhớ rõ gương mặt của những người đã ngã xuống, nhớ ánh mắt kiên cường, nhớ lời dặn dò trước khi bước vào trận chiến.

Không chỉ có những trận đánh, thời hoa lửa còn là câu chuyện của những người dân bình thường. Người phụ nữ gùi gạo qua rừng, đứa trẻ làm liên lạc, ông già giữ hầm bí mật… Họ không mang súng, nhưng họ mang trong mình tinh thần bất khuất. Có bà mẹ ngày ngày nấu cơm, giấu từng nắm gạo trong ống tre để đưa cho bộ đội. Có em nhỏ mới 12 tuổi, chạy bộ hàng chục cây số để đưa thư liên lạc. Có những người dân bị bắt, bị tra tấn, nhưng vẫn kiên quyết không khai. Chính họ đã làm nên sức mạnh vô hình, giúp cách mạng đứng vững. Những câu chuyện ấy, dù không được ghi vào sử sách, nhưng lại là nền tảng để cách mạng thành công.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, La Ngà khoác lên mình diện mạo mới. Những con đường bê tông thẳng tắp, những ngôi trường khang trang, những vườn cây xanh tốt. Nhưng ký ức thời hoa lửa vẫn còn đó, trong từng câu chuyện kể, trong từng di tích, trong từng lễ tưởng niệm. Phong trào “Những câu chuyện thời hoa lửa” chính là cách để thế hệ trẻ hôm nay tìm về quá khứ. Không phải để khơi lại nỗi đau, mà để hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của cha ông. Đó là bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh, về tinh thần đoàn kết.

Thế hệ trẻ La Ngà hôm nay, dưới sự dẫn dắt của các cơ sở Đoàn và các liên đội, đã phát động phong trào sáng tác, để đoàn viên, học sinh viết lại những câu chuyện ấy. Mỗi bài viết là một nén hương tưởng nhớ, là một lời tri ân, là một lời hứa sẽ sống xứng đáng với những người đi trước. Những trang viết ấy không chỉ là văn chương, mà còn là lịch sử, là tâm hồn, là trách nhiệm. Khi một học sinh cầm bút viết về bà mẹ tiễn con ra trận, em không chỉ viết về một nhân vật, mà còn viết về chính tinh thần bất khuất của dân tộc. Khi một đoàn viên kể lại trận phục kích trên quốc lộ 20, anh không chỉ kể về một trận đánh, mà còn kể về lòng dũng cảm, về sự hy sinh.

Những câu chuyện thời hoa lửa ở La Ngà, tỉnh Đồng Nai, vì thế không bao giờ cũ. Chúng sống mãi trong lòng người dân, trong ký ức tập thể, trong từng trang viết của thế hệ trẻ. Chúng nhắc nhở rằng, hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương, bằng nước mắt, bằng những mất mát không gì bù đắp. Và chính vì thế, mỗi người hôm nay phải biết trân trọng, phải biết sống xứng đáng, phải biết tiếp bước cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn