Người có công giúp đỡ cách mạng

Những câu chuyện thời hoa lửa

Cuộc trò chuyên nhỏ của người trẻ và cựu chiến binh.

Hà Nội24/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Ba, khi tôi có dịp trò chuyện cùng ông Ba – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – tôi mới hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách dày cộp hay những con số khô khan. Lịch sử là ký ức còn run run trong giọng nói của một người đã đi qua “thời hoa lửa”, là ánh mắt xa xăm khi nhắc về đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.

Ông Ba kể rằng mình tham gia lực lượng thanh niên xung phong năm mười tám tuổi. Cái tuổi đáng lẽ được sống trọn vẹn với ước mơ giảng đường, với những buổi chiều thả diều trên cánh đồng quê, thì ông lại khoác ba lô lên đường. Con đường Trường Sơn năm ấy không chỉ có nắng gió mà còn có bom rơi, đạn nổ. Những đêm hành quân, ánh pháo sáng xé toạc bầu trời, soi rõ từng gương mặt còn rất trẻ nhưng đã sớm in hằn sự kiên cường. Ông bảo, điều giúp họ vượt qua nỗi sợ không phải là sự gan lì bẩm sinh, mà là niềm tin: tin vào ngày đất nước hòa bình, tin rằng sự hy sinh của mình sẽ đổi lấy tương lai cho thế hệ sau.

Có lần, đơn vị ông bị bom vùi lấp giữa lúc đang san lấp hố đường. Khói bụi mù mịt, tiếng gọi nhau trong hoảng loạn. Một người đồng đội thân thiết đã mãi mãi không trở về sau trận bom ấy. Ông kể đến đây thì lặng đi. “Hồi đó, tụi tôi chỉ kịp hứa với nhau: nếu ai còn sống thì phải sống cho xứng đáng phần của người đã mất.” Lời hứa giản dị ấy theo ông suốt cuộc đời. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, mang theo thương tật còn âm ỉ mỗi khi trở trời. Nhưng ông chưa bao giờ xem đó là mất mát. Ông bảo, so với những người đã nằm lại, mình vẫn còn may mắn.

Ngồi trước tôi không chỉ là một cựu chiến binh, mà là một nhân chứng lịch sử – người đã trực tiếp góp phần làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc. Tôi nhận ra, “thời hoa lửa” không chỉ là thời của bom đạn và khói lửa chiến tranh, mà còn là thời của lý tưởng, của tình đồng đội và của những trái tim trẻ sẵn sàng hiến dâng. Những con người bình dị ấy đã viết nên lịch sử bằng chính tuổi xuân của mình.

Thế hệ trẻ hôm nay lớn lên trong hòa bình, có thể theo đuổi ước mơ riêng, có thể tự do lựa chọn con đường phía trước. Nhưng phía sau sự bình yên ấy là bóng dáng của biết bao người đã đi qua lửa đạn. Lắng nghe câu chuyện của ông Ba, tôi hiểu rằng trách nhiệm của chúng tôi không chỉ là biết ơn, mà còn là sống có ích, học tập và cống hiến để đất nước ngày càng phát triển. Bởi lẽ, cách tri ân sâu sắc nhất đối với những nhân chứng lịch sử của “thời hoa lửa” chính là tiếp nối ngọn lửa lý tưởng mà họ đã thắp lên bằng cả tuổi trẻ và máu xương của mình.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn