Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những câu chuyện thời hoa lửa

ất cả dường như thuộc về một thế giới rất xa, không chạm đến cảm xúc của một người trẻ như tôi. Nhưng rồi, khi lớn lên trên mảnh đất quê hương – Lạng Sơn – và lần đầu thực sự lắng nghe câu chuyện về Hoàng Văn Thụ, tôi mới hiểu rằng lịch sử chưa bao giờ xa, mà luôn hiện hữu rất gần, rất thật.

Lạng Sơn25/08/2026 - Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

8. Họ và tên: Vinh Thị Hạnh

 Mã sinh viên: DTF237220204072

 Lớp: Ngôn ngữ Trung G K46


Những câu chuyện thời hoa lửa

Trước đây, chiến tranh trong tôi chỉ là những con số khô khan nằm im lặng trên trang sách: những mốc năm xa xôi, những sự kiện đã qua, những hy sinh được kể lại bằng vài dòng ngắn ngủi. Tất cả dường như thuộc về một thế giới rất xa, không chạm đến cảm xúc của một người trẻ như tôi. Nhưng rồi, khi lớn lên trên mảnh đất quê hương – Lạng Sơn – và lần đầu thực sự lắng nghe câu chuyện về Hoàng Văn Thụ, tôi mới hiểu rằng lịch sử chưa bao giờ xa, mà luôn hiện hữu rất gần, rất thật.

Ông không chỉ là một cái tên được nhắc đến trong sách giáo khoa, mà là một con người bằng xương bằng thịt – một người con ưu tú của xứ Lạng. Sinh ra trong những năm tháng đất nước chìm trong bóng tối của ách đô hộ, Hoàng Văn Thụ đã sớm lựa chọn con đường đấu tranh cách mạng, dấn thân vì lý tưởng giải phóng dân tộc. Điều khiến tôi xúc động không chỉ là những đóng góp lớn lao của ông, mà còn là khí phách hiên ngang và sự bình thản đáng kinh ngạc trước cái chết.

Khi bị thực dân Pháp bắt giam và kết án tử hình, ông vẫn giữ vững niềm tin, không hề dao động. Những lời cuối cùng của ông trước khi ra pháp trường không phải là nỗi sợ hãi hay oán thán, mà là niềm tin sắt son vào tương lai của đất nước. Với tôi – một người trẻ lớn lên trong hòa bình – thật khó để hình dung một con người có thể bình tĩnh và kiên cường đến như vậy khi đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết. Có lẽ, đó chính là sức mạnh thiêng liêng của lòng yêu nước.

Trước đây, tôi từng nghĩ yêu nước là điều gì đó lớn lao và xa vời. Nhưng qua câu chuyện về Hoàng Văn Thụ, tôi nhận ra rằng yêu nước đôi khi bắt đầu từ những điều rất giản dị: sống có lý tưởng, dám cống hiến, và không ngừng tin tưởng vào những giá trị tốt đẹp.

Tôi – một người trẻ của hôm nay – may mắn được sống trong hòa bình, không phải đối diện với bom đạn hay mất mát. Nhưng chính vì thế, tôi càng ý thức rõ hơn về trách nhiệm của mình: phải học tập, rèn luyện và sống có ích, để không phụ những hy sinh thầm lặng mà vĩ đại của thế hệ đi trước.

Từ những con số tưởng chừng vô tri, lịch sử trong tôi đã trở nên sống động và đầy cảm xúc. Và từ một cái tên trên trang sách, Hoàng Văn Thụ đã trở thành một tấm gương soi chiếu, khiến tôi tự hỏi: liệu mình đã sống đủ xứng đáng với những gì mà thế hệ cha anh đã đánh đổi?


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những câu chuyện thời hoa lửa | Câu chuyện thời hoa lửa