NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (77)
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“LƯƠNG NGỌC QUYẾN: NGỌN LỬA BẤT DIỆT TRONG TRÁI TIM NGƯỜI TRẺ THÁI NGUYÊN”
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã hóa thân thành núi sông, thành tên đường, tên trường và thành niềm tự hào chảy trong huyết quản của bao thế hệ. Với tôi – một sinh viên ngành Ngôn ngữ Anh khóa 47 của Trường Ngoại ngữ, Đại học Thái Nguyên – có một cái tên luôn mang lại sự xúc động đặc biệt mỗi khi nhắc đến đó là: Anh hùng Lương Ngọc Quyến. Đó không chỉ là vị danh nhân lịch sử, mà còn là tên ngôi trường cấp ba thân thương nơi tôi đã gắn bó suốt ba năm thanh xuân rực rỡ.
Viết về “Những câu chuyện thời hoa lửa” qua lăng kính của một người trẻ hôm nay, tôi không khỏi trầm trồ trước tầm vóc của Lương Ngọc Quyến. Nếu soi chiếu dưới góc nhìn của một sinh viên ngoại ngữ, tôi nhận ra ông chính là hình mẫu của một “công dân toàn cầu” đời đầu với tinh thần dân tộc mãnh liệt. Trong bối cảnh đất nước lầm than hơn một thế kỷ trước, người thanh niên họ Lương ấy đã không ngần ngại thực hiện những cuộc “du học” đầy hiểm nguy sang Nhật Bản và Trung Quốc. Ông đi không phải để tìm kiếm danh vọng cá nhân, mà để học hỏi quân sự, quan sát cách thế giới vận hành và kết nối các phong trào yêu nước. Tư duy vươn tầm thế giới để quay về cứu giúp đồng bào của ông chính là bài học lớn lao về ý thức trách nhiệm mà thế hệ chúng tôi luôn hướng tới.
Hình ảnh ám ảnh và bi tráng nhất trong hành trình của ông chính là những ngày tháng bị giam cầm tại nhà tù Thái Nguyên. Quân thù đã dùng xiềng xích sắt xuyên qua bắp chân để hòng khuất phục ý chí của người chiến sĩ cách mạng. Thế nhưng, xiềng xích chỉ có thể khóa được thân thể, chứ chẳng thể khóa nổi khát vọng tự do cháy bỏng. Đêm 30/8/1917, cùng với Đội Cấn, Lương Ngọc Quyến đã làm nên một cơn địa chấn lịch sử: Cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên bùng nổ. Lá cờ “Nam binh phục quốc” tung bay trên tỉnh lỵ, khẳng định chủ quyền và ý chí bất khuất của dân tộc Việt Nam. Dù cuộc khởi nghĩa sau đó gặp nhiều gian khó và ông đã anh dũng hy sinh ngay tại mảnh đất này, nhưng ngọn lửa tự do mà ông thắp lên đã trở thành tiền đề quan trọng cho những phong trào cách mạng sau này.
Giờ đây, mỗi ngày đến trường, bước qua những con phố mang tên ông, tôi lại thấy lòng mình lặng lại. “Thời hoa lửa” của cha ông không chỉ có khói súng và máu xương, mà còn rực sáng niềm tin và lý tưởng sống cao đẹp. Là một sinh viên khóa 47, cách thời đại của ông hơn một thế kỷ, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không phải là cầm súng ra chiến trường, mà là dùng tri thức và ngôn ngữ để nối dài nhịp cầu Việt Nam ra thế giới. Tên gọi “Lương Ngọc Quyến” dưới mái trường cấp ba ngày ấy và trong tâm khảm tôi hôm nay không đơn thuần là một danh xưng lịch sử. Đó là một lời nhắc nhở không lời: “Hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của tiền nhân, để ngọn lửa nhiệt huyết trong tim mỗi người trẻ luôn rực cháy, biến những hoài bão cá nhân thành giá trị đóng góp cho quê hương Thái Nguyên và cho đất nước Việt Nam thân yêu.”



