Bài viết

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (8)

Có những dòng sông chảy qua lịch sử không chỉ bằng phù sa mà bằng cả những chiến công. Có những con đường không chỉ nối liền những vùng địa lý mà còn nối liền những trái tim yêu nước nồng nàn. Với tôi, mảnh đất Đồng Nai – nơi dòng sông mẹ hiền hòa ôm ấp và dải đất La Ngà trù phú – chính là một nơi như thế.

Đồng Nai12/05/2026THẠCH THỊ YẾN (Đoàn xã La Ngà)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng sông chảy qua lịch sử không chỉ bằng phù sa mà bằng cả những chiến công. Có những con đường không chỉ nối liền những vùng địa lý mà còn nối liền những trái tim yêu nước nồng nàn. Với tôi, mảnh đất Đồng Nai – nơi dòng sông mẹ hiền hòa ôm ấp và dải đất La Ngà trù phú – chính là một nơi như thế.

​Đồng Nai không chỉ là “cửa ngõ” của phương Nam, mà còn là “miền Đông gian lao mà anh dũng”, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của bao thế hệ. Viết về “Những câu chuyện thời hoa lửa”, tôi không chỉ muốn kể lại quá khứ, mà muốn nghiêng mình trước những tượng đài bất tử đã ngã xuống để chúng ta có một màu xanh bình yên trên hồ Trị An hay những cánh đồng La Ngà hôm nay.

​Nếu ngược dòng thời gian về những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, cái tên La Ngà chắc chắn sẽ khiến kẻ thù phải khiếp sợ và khiến người dân Việt Nam tự hào. Câu chuyện “hoa lửa” rực rỡ nhất chính là Chiến thắng La Ngà ngày 1 tháng 3 năm 1948.

​Trong bối cảnh thực dân Pháp cậy thế hỏa lực mạnh, càn quét khắp các tuyến đường huyết mạch, quân và dân ta dưới sự chỉ huy của Chi đội 10 (vệ quốc quân Biên Hòa) đã viết nên một trang sử vàng. Trận phục kích trên đoạn đường từ Định Quán đến La Ngà không chỉ là một chiến thắng về quân sự, mà là biểu tượng của trí tuệ và lòng quả cảm. Giữa núi rừng bạt ngàn, những chiến sĩ áo vải với vũ khí thô sơ đã làm nên một “cú tát” giáng trời vào tham vọng của thực dân Pháp, tiêu diệt hàng chục xe quân sự và nhiều sĩ quan cao cấp của địch.

​Hào khí La Ngà khi ấy chính là “hoa lửa” rực cháy giữa đêm trường nô lệ. Đó là minh chứng cho tinh thần đoàn kết của nhân dân Đồng Nai: từ những người dân chài trên sông đến những công nhân cao su, tất cả đều trở thành tai mắt, thành hậu phương vững chắc cho bộ đội. Chiến thắng này đã biến Quốc lộ 20 thành con đường “tử thần” đối với quân xâm lược, đồng thời thắp lên ngọn lửa tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

​Bước sang cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Đồng Nai tiếp tục giữ vị trí chiến lược xung yếu – “cánh cửa thép” bảo vệ cửa ngõ phía Đông Sài Gòn. Đây là giai đoạn mà những câu chuyện thời hoa lửa trở nên bi tráng và khốc liệt hơn bao giờ hết.

​Tôi muốn kể về những bà mẹ La Ngà thầm lặng. Những người mẹ không cầm súng trực tiếp trên chiến trường nhưng lại là người bảo vệ ngọn lửa cách mạng trong lòng đất. Giữa vòng vây kìm kẹp của kẻ thù, các mẹ vẫn đào hầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực cho Chiến khu Đ. Sự hy sinh của họ không tên, không tuổi nhưng lại cao cả như núi Thái Sơn.

​Làm sao quên được tinh thần của những chiến sĩ đặc công rừng Sát, những người “đi không dấu, nấu không khói”, hay những trận đánh tại Xuân Lộc – nơi được mệnh danh là “tuyến phòng thủ không thể phá vỡ” của địch. Nhưng trước sức mạnh của lòng dân Đồng Nai và ý chí sắt đá của quân giải phóng, “cánh cửa thép” ấy đã tan rã. Những người con của La Ngà, Định Quán đã không tiếc thân mình, xông pha vào mưa bom bão đạn. Có những người anh hùng ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, đôi bàn tay còn vương mùi nhựa cao su, mùi đất đỏ quê hương, nhưng trái tim họ đã hóa thành bất tử.

​Nhìn vào lịch sử, chúng ta thấy “hoa lửa” không chỉ là ánh lửa của bom đạn, mà là ánh sáng của lý tưởng và sự hy sinh. Sự hy sinh của các bậc cha anh tại vùng đất Đồng Nai này mang một giá trị vĩnh cửu. Họ ngã xuống để màu xanh của những rừng cây được trả lại, để dòng sông La Ngà không còn chở nặng những đau thương mà chở nặng những phù sa của sự sống mới.

​Lòng biết ơn không chỉ là những vòng hoa đặt tại Đài tưởng niệm liệt sĩ xã La Ngà vào mỗi dịp 27/7. Lòng biết ơn chân chính phải là sự thấu cảm sâu sắc. Khi chúng ta ngồi trong lớp học khang trang, khi chúng ta đi trên những con đường nhựa bằng phẳng, chúng ta phải nhớ rằng dưới lớp đất ấy là một phần xương máu của cha ông. Sự hy sinh ấy nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình chưa bao giờ là miễn phí. Nó được mua bằng tuổi xuân, bằng hạnh phúc cá nhân và bằng cả mạng sống của hàng vạn con người.

​Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt quê hương đã lành miệng, nhưng “Những câu chuyện thời hoa lửa” trên đất La Ngà, Đồng Nai vẫn luôn là bài học đạo đức quý giá nhất.

​Là một học sinh của trường THCS Trần Hưng Đạo, đứng trên mảnh đất giàu truyền thống này, tôi tự hỏi mình phải làm gì để xứng đáng? Trách nhiệm của chúng tôi – thế hệ Gen Z và những thế hệ sau này – không phải là cầm súng, mà là cầm bút và trí tuệ để xây dựng quê hương. Chúng tôi phải học tập thật tốt để đưa La Ngà ngày càng phát triển, để cái tên Đồng Nai không chỉ nổi tiếng với lịch sử hào hùng mà còn rạng rỡ với những thành tựu kinh tế, văn hóa hiện đại.

​Chúng tôi nguyện giữ gìn ngọn lửa yêu nước ấy trong tim, sống có lý tưởng, có khát vọng và luôn tự hào khi nói rằng: “Tôi là người con của vùng đất La Ngà – Đồng Nai anh hùng!”

Quân và dân tại Chiến khu Đ đảm bảo hậu cần cho các mặt trận trong suốt cuộc kháng chiến chố

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn