Anh hùng Lực lượng vũ trang

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- ANH HÙNG LÊ BÁ ƯỚC

An Giang06/07/2026Neáng Tiểu Mẩn 11A4 (Xã Đoàn Tri Tôn - THPT Nguyễn Trung Trực 2)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- ANH HÙNG LÊ BÁ ƯỚC

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- ANH HÙNG LÊ BÁ ƯỚC

2.Thông tin nhân chứng lịch sử

-Họ và tên:Lê Bá Ước

-Năm sinh:1931-2016

-Quê quán: xã Vĩnh Hòa Hưng, huyện Gò Quao, tỉnh Rạch Giá, Kiên Giang (nay là An Giang)

3.Nội dung tác phẩm

Người anh cả của Đặc công Rừng Sác – Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Bá Ước.Ông còn được gọi với cái tên thân thương Bảy Ước, ông sinh năm 1931 tại tỉnh Kiên Giang(nay là An Giang), ông bắt đầu tham gia cống hiến cho cách mạng khi mới 14 - 15 tuổi. Sau khi Cách mạng tháng Tám thành công, ông tham gia kháng chiến chống Pháp, rồi tập kết ra Bắc và sau này trở thành vị chỉ huy huyền thoại của Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác.

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên từ biết bao sự hy sinh, lòng dũng cảm và tình yêu nước của các thế hệ cha anh. Mỗi người chiến sĩ đều mang trong mình một câu chuyện đáng trân trọng, góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của đất nước. Trong quá trình tìm hiểu về những con người đã cống hiến cho Tổ quốc, em đặc biệt ấn tượng với Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Bá Ước – người được đồng đội trìu mến gọi là "Người anh cả của Đặc công Rừng Sác".

Đại tá Lê Bá Ước sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước tại Kiên Giang(Hiện nay là An Giang). Từ khi còn rất trẻ, ông đã tham gia cách mạng và cống hiến tuổi thanh xuân của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Sau thời gian tập kết ra Bắc, năm 1965 ông trở lại chiến trường miền Nam, nhận nhiệm vụ tại Rừng Sác – nơi được xem là một trong những chiến trường gian khổ và ác liệt nhất thời bấy giờ.

Rừng Sác không chỉ có bom đạn mà còn là vùng sông nước đầy hiểm nguy với sóng lớn, rừng ngập mặn và cả cá sấu. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn, từ lương thực, nước ngọt đến thuốc men. Dù vậy, Đại tá Lê Bá Ước luôn cùng đồng đội vượt qua mọi khó khăn. Ông không chỉ là người chỉ huy tài giỏi mà còn luôn chia sẻ gian khổ với cán bộ, chiến sĩ. Chính tinh thần ấy đã tiếp thêm niềm tin và sức mạnh để mọi người kiên cường bám trụ chiến đấu.

Dưới sự lãnh đạo của ông và tập thể chỉ huy, Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác đã lập nên nhiều chiến công vang dội. Những trận đánh trên sông Lòng Tàu đã làm tê liệt nhiều tuyến vận chuyển quan trọng của địch. Hàng trăm tàu quân sự bị đánh chìm, nhiều kho xăng, kho bom và căn cứ quân sự bị phá hủy, góp phần làm suy giảm đáng kể sức mạnh của địch. Những chiến công ấy không chỉ thể hiện sự dũng cảm mà còn cho thấy trí thông minh, sự sáng tạo và nghệ thuật tác chiến đặc sắc của lực lượng đặc công Việt Nam.

Điều khiến em xúc động nhất không chỉ là những chiến thắng trên chiến trường mà còn là những mất mát trong cuộc sống riêng của Đại tá Lê Bá Ước. Vợ đầu của ông là bà Nguyễn Kim Mến, một nữ quân y tận tụy. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bà đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh. Đó là nỗi đau vô cùng lớn đối với ông và gia đình. Thế nhưng, gác lại mất mát riêng, ông vẫn tiếp tục lãnh đạo đơn vị chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Qua câu chuyện ấy, em càng hiểu rằng độc lập hôm nay đã phải đánh đổi bằng biết bao nước mắt và xương máu của biết bao nhiêu thế hệ cha ông.

Sau ngày đất nước thống nhất, Đại tá Lê Bá Ước tiếp tục phục vụ trong quân đội và tham gia nhiều công tác quan trọng. Ông còn dành nhiều tâm huyết viết sách, làm thơ và góp phần xây dựng Tượng đài Chiến sĩ Đặc công Rừng Sác nhằm tri ân những đồng đội đã ngã xuống. Điều đó cho thấy, dù chiến tranh đã lùi xa, ông vẫn luôn đau đáu với việc gìn giữ những ký ức lịch sử để thế hệ trẻ hiểu hơn về quá khứ hào hùng của dân. Trong một bài thơ do chính ông sáng tác, ông nhắc đến hơn năm trăm liệt sĩ vẫn chưa tìm thấy hài cốt. Hình ảnh những người chiến sĩ hòa mình vào rừng đước và dòng sông Lòng Tàu khiến em càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Có lẽ, với họ, sự hy sinh không chỉ nằm trong những trang sử mà còn hiện diện trong từng tấc đất, dòng sông của Tổ quốc.

Là học sinh trong thời đại mới, em nhận thấy bản thân cần biết trân trọng những giá trị của hòa bình, tích cực học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Mỗi người trẻ tuy không còn cầm súng bảo vệ Tổ quốc như cha ông năm xưa nhưng vẫn có thể góp phần xây dựng đất nước bằng tri thức, sự sáng tạo và tinh thần cống hiến.

Những câu chuyện thời hoa lửa sẽ mãi là nguồn động lực để thế hệ trẻ noi theo. Hình ảnh Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Bá Ước sẽ luôn là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần trách nhiệm. Em tin rằng, dù thời gian có trôi qua, những cống hiến to lớn của ông và các thế hệ đi trước sẽ mãi được các thế hệ người Việt Nam ghi nhớ và biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn