NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Chuyện kể từ những người giữ lửa ở Bảo tàng
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Chuyện kể từ những người giữ lửa ở Bảo tàng
Cuối tuần vừa rồi, bạn thân mình có rủ mình đi tham quaBảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Thú thật là lúc đầu mình cũng hơi ngại đi vì nghĩ vào bảo tàng chắc chỉ toàn xem xe tăng, đại bác với mấy dòng chú thích khô khan. Thế nhưng, chuyến đi đó lại cho mình một góc nhìn hoàn toàn khác nhờ một cuộc gặp tình cờ.
Lúc mình đang đứng lóng ngóng trước sa bàn Chiến dịch Điện Biên Phủ, có một bác tầm hơn 70 tuổi, mặc bộ quân phục cũ đã sờn vai, bước lại gần. Bác nhìn vào sơ đồ rồi bảo: "Chỗ này hồi đó bác với anh em thức trắng mấy đêm để kéo pháo lên đấy cháu ạ."
Bác giới thiệu tên là Nguyễn Văn Chiến, một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu. Thế là, thay vì đọc mấy bảng thông tin dán trên tường, mình được nghe "live" câu chuyện lịch sử từ chính người trong cuộc.
1. Không giống như phim ảnh
Bác Chiến kể, hồi đó đi lính bác cũng trạc tuổi mình bây giờ, có khi còn gầy và thấp hơn. Bác bảo: "Trên phim thì thấy anh hùng lắm, nhưng ngoài đời lúc đó bọn bác sợ chứ. Sợ không hoàn thành nhiệm vụ, sợ anh em đồng đội hy sinh." Chi tiết làm mình nhớ nhất là chuyện về cái bi đông nước. Bác chỉ vào một cái bình nhôm móp méo trong tủ kính rồi kể, có những lúc hành quân giữa rừng già, cả tiểu đội chỉ còn đúng một ít nước. Mọi người cứ nhường nhau, chỉ dám nhấp một ngụm nhỏ ở đầu lưỡi cho đỡ cháy họng chứ không ai nỡ uống hết. Cái sự hy sinh ấy nó không hề đao to búa lớn, nó nằm ở chính miếng cơm, ngụm nước nhường cho nhau trong lúc khó khăn nhất.
2. Những vết sẹo không tên
Khi mình hỏi bác về những kỷ niệm buồn nhất, bác lặng đi một lúc rồi chỉ vào vết sẹo dài ở bắp tay. Bác kể đó là mảnh đạn từ một trận pháo kích. Nhưng bác bảo vết sẹo trên da thịt không đau bằng việc phải chứng kiến những người bạn thân thiết ngã xuống ngay trước mắt mình mà không kịp nói lời từ biệt.
Nghe bác kể, mình chợt thấy những cái tên trên bảng vàng danh dự kia không còn là những cái tên xa lạ nữa. Mỗi cái tên là một người trẻ từng có ước mơ, có gia đình, có người yêu chờ đợi ở quê nhà giống hệt như chúng mình bây giờ.
3. "Thời hoa lửa" trong mắt mình
Trước khi chia tay, bác Chiến vỗ vai mình cười: "Giờ các cháu sướng rồi, ráng mà học cho giỏi để xây dựng đất nước." Câu nói giản dị đó làm mình suy nghĩ mãi trên đường về. Hóa ra "Thời hoa lửa" mà mọi người hay nhắc đến không chỉ là tiếng bom đạn, mà là sự nhiệt huyết và lòng dũng cảm của một thế hệ đã dám sống hết mình vì lý tưởng.
Chuyến đi bảo tàng lần này không còn là một bài tập bắt buộc nữa. Nó giúp mình hiểu rằng, lịch sử không nằm trong sách vở, nó nằm trong ký ức của những người như bác Chiến. Là một sinh viên năm nhất, mình thấy mình cần có trách nhiệm hơn với sự bình yên mà mình đang hưởng thụ hàng ngày.



