NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: ĐAU THƯƠNG VÀ MẤT MÁT LIỆU TA CÒN NHỚ ĐẾN
Chúng ta, người đang có cuộc sống ấm no, sung túc mỹ mãn lại là dựa trên những xương máu của đồng bào đánh đổi để có được như bây giờ. Hãy tự hỏi bản thân liệu có còn nhớ đến họ, những người anh hùng bất khuất, những vị lãnh tụ vĩ đại đã đem đến hy vọng, đem đến khởi đầu mới cho sau này. Con cháu liệu rằng còn nhớ đến?
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: ĐAU THƯƠNG VÀ MẤT MÁT LIỆU TA CÒN NHỚ ĐẾN
Chúng ta, người đang có cuộc sống ấm no, sung túc mỹ mãn lại là dựa trên những xương máu của đồng bào đánh đổi để có được như bây giờ. Hãy tự hỏi bản thân liệu có còn nhớ đến họ, những người anh hùng bất khuất, những vị lãnh tụ vĩ đại đã đem đến hy vọng, đem đến khởi đầu mới cho sau này. Con cháu liệu rằng còn nhớ đến?
“Thời hoa lửa”. Đó là những năm tháng mà tiếng súng át tiếng ve, màu áo lính lấn át màu áo trắng học trò, và lý tưởng cứu nước trở thành hơi thở của cả một thế hệ. “Thời hoa lửa” – nơi những đóa hoa rực rỡ nhất lại nở giữa mưa bom bão đạn. Và trong vườn hoa huyền thoại ấy, cái tên Võ Thị Sáu luôn mang lại một cảm xúc đặc biệt: vừa gần gũi như một người chị, vừa lẫm liệt như một vị nữ thần. Có bao giờ bạn tự hỏi mình đang làm gì ở tuổi 14? Với chúng ta, đó là tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Nhưng với chị Sáu, 14 tuổi đã là một "chiến sĩ công an xung phong" quả cảm. Chị không cầm bút, chị chọn cầm lựu đạn để bảo vệ quê hương. Lòng quả cảm đã giúp chị đứng lên để bảo vệ nhân dân bảo vệ đồng bào, chị không chỉ là tượng đài trong lòng người dân mà chị còn là biểu tượng của “tinh thần chiến đấu”. Yêu nước không phải điều gì quá xa vời mà nó đã hằn sâu trong trái tim mỗi con người Việt Nam, nó đã in dấu qua bao thế hệ và đến nay vẫn tồn tại trong chúng ta.
khoảnh khắc tạc vào lịch sử, chính là những giây phút cuối cùng của chị tại Côn Đảo vào một sáng tháng Giêng năm 1952. “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”. Tuy “thời hoa lửa” đã khép lại, nhưng ngọn lửa từ trái tim người thiếu nữ Đất Đỏ năm ấy vẫn còn cháy mãi. Chị Sáu không chỉ là một nhân vật lịch sử, chị là một lời nhắc nhở. Nhắc nhở chúng ta Cái chết không phải là kết thúc, nó là sự hóa thân vào bất tử.
Qua đó ta có thể thấy rằng tuy thời chiến đã qua, chiến sự đã kết thúc, trải qua bao nhiêu năm tháng gian khổ nhưng con người vẫn quật cường sống tiếp. Ta trông chờ vào tương lai, trông chờ vào thế hệ mai sau như lời Bác Hồ đã nói: “sánh vai với cường quốc năm châu”, ta không được quên đi quá khứ không được quên đi những năm tháng bị giày xéo của nhân dân ta dưới họng súng của địch. Thời chiến đã lùi xa, nhưng tinh thần “Hoa lửa” thì cần phải được tiếp nối. Ta Sống sao cho xứng đáng với ánh nhìn hiên ngang của chị Sáu trước họng súng năm xưa chính là bài học lớn nhất mà thời chiến để lại cho hậu thế. Thời chiến là một bản hùng ca buồn nhưng đầy tự hào. Nó dạy ta biết trân trọng giá trị của độc lập và hiểu rằng: mỗi tấc đất ta đang đứng đều mang trong mình một câu chuyện phi thường.



