NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA-ĐINH TIÊN HOÀNG_ Vạn Thắng Vương (萬勝王)
Đinh Tiên Hoàng (chữ Hán: 丁先皇; 22 tháng 3 năm 924 - tháng 10 năm 979), tên húy là Đinh Bộ Lĩnh (丁部領)), là vị hoàng đế sáng lập triều đại nhà Đinh, nước Đại Cồ Việt trong lịch sử Việt Nam. Ông là người có công đánh dẹp loạn 12 sứ quân, thống nhất giang sơn và trở thành hoàng đế đầu tiên của Việt Nam sau thời Bắc thuộc.

NGỌN CỜ LAU VÀ TẤM LONG BÀO
Giữa những năm tháng mịt mùng của thế kỷ thứ X, giang sơn nước Việt oằn mình trong cơn đại loạn. Khắp nơi khói lửa ngập trời, đất nước bị xé rách thành mười hai mảnh vụn bởi cát cứ quân phiệt. Máu chảy thành sông, xương chất thành núi, lòng người ly tán, lầm than oán thán kêu thấu tận trời xanh. Giữa buổi hoàng hôn đen tối ấy của lịch sử, có ai ngờ được rằng, đốm lửa cứu rỗi cả dân tộc lại đang được nhen nhóm nơi thung lũng Hoa Lư cô tịch, cheo leo giữa đại ngàn núi đá.Ở nơi đó, không có binh hùng tướng mạnh, không có giáp sắt khiên đồng, cũng chẳng có bóng dáng của một bậc vương tôn công tử lẫm liệt. Người đứng đầu thiên hạ tương lai, lúc ấy, chỉ là một đứa trẻ chăn trâu tóc khét nắng nội, khoác chiếc áo vải thô sờn gấu. Người lấy lưng trâu làm ngai vàng, lấy tiếng reo hò của đám mục đồng làm lời tung hô vạn tuế, và dùng những bông lau trắng phất phơ trước gió làm ngọn cờ lệnh. Nhưng thiên mệnh vốn là thứ không thể che giấu. Đằng sau đôi mắt sáng quật cường của đứa trẻ bẻ bông lau dàn trận giả năm ấy là ý chí của một mãnh hổ đang đợi ngày rời núi. Ai rồi cũng phải kinh ngạc khi chứng kiến cậu bé chăn trâu nơi thung lũng hoang sơ ngày nào, sẽ lớn lên bằng bờ vai gánh vác cả giang sơn, tay cầm thanh gươm định quốc quét sạch bóng tối loạn lạc.Từ ngọn cờ lau trắng tự do giữa ngàn nội, người nam tử ấy đã viết nên một huyền thoại độc nhất vô nhị: bước lên đỉnh cao quyền lực, buộc mười hai sứ quân phải quỳ rạp dưới chân, khai sinh ra triều đại nhà Đinh và bắt cả phương Bắc lẫn phương Nam phải ngước nhìn vị Hoàng đế đầu tiên của nền chính thống nước Việt: Đinh Tiên Hoàng.Đây là câu chuyện về hành trình vĩ đại từ bùn đất quê hương đến tấm long bào rực rỡ của vị vua vạn trận vạn thắng,
THIÊN MỆNH HUYỀN BÍ NƠI THUNG LŨNG HOÀNG HÔN
Có những đêm trường Hoa Lư mịt mùng sương phụ, bên đống lửa bập bùng của những người lính già, người ta vẫn rầm rì kể cho nhau nghe về những điềm báo kỳ lạ thuở thiếu thời của bậc Thiên tử. Lịch sử bắt đầu bằng những vết mực khuất trong bóng tối, nơi một vương triều phôi thai từ một đứa trẻ mồ côi...Vua mồ côi cha từ bé. Giữa thời buổi điêu linh, người mẹ họ Đàm phải lặng lẽ dắt díu gia thuộc lánh vào ở cạnh đền sơn thần trong động hoang. Nơi thâm sơn cùng cốc ấy, thần linh như đã ngầm định sẵn một lối đi riêng cho đứa trẻ họ Đinh.Vào tuổi nhi đồng, Vua thường cùng bọn trẻ con chăn trâu ngoài đồng. Nhưng kỳ lạ thay, cái uy của người làm chủ thiên hạ đã phát lộ ngay từ thuở tóc còn để chỏm. Bọn trẻ tự biết kiến thức không bằng Vua, cứ như bị một mị lực vô hình cuốn hút, cùng nhau cúi đầu suy tôn làm trưởng.Phàm khi chơi đùa, một cảnh tượng kỳ vĩ và bí ẩn thường xuyên diễn ra giữa đồng hoang: lũ trẻ chăn trâu tự nguyện chéo tay làm kiệu khiêng, tay cầm hoa lau đi hai bên để rước, rầm rộ và trang nghiêm như nghi trượng của bậc thiên tử. Ngày rỗi, Vua thường kéo quân đi đánh trẻ con thôn khác, đến đâu bọn trẻ đều sợ phục, hàng ngày rủ nhau đến phục dịch, tự nguyện kiếm củi thổi cơm. Bà mẹ thấy cảnh tượng huyền bí ấy thì trong lòng mừng lắm, thầm nghĩ con mình mang mệnh lớn, liền mổ lợn nhà cho chúng ăn.Cái khí chất nửa thực nửa hư ấy khiến các bậc phụ lão trong các sách xung quanh bắt đầu bàn tán. Họ nhìn đứa trẻ chăn trâu mà như thấy một vầng hào quang hộ mệnh, bảo nhau rằng:“Đứa bé này khí lượng như thế ắt làm nên sự nghiệp, bọn ta nếu không theo về, ngày sau hối thì đã muộn”. Bèn dẫn con em lũ lượt đến theo, rồi lập làm trưởng ở sách Đào Áo. Vương nghiệp bắt đầu nhóm lửa từ những lòng tin đầy bí ẩn như thế.Nhưng số mệnh luôn thử thách kẻ làm đại sự bằng những khúc quanh nghiệt ngã nhất. Thử thách đầu tiên lại đến từ máu mủ ruột rà, khi người chú của Vua giữ sách Bông nổi binh chống đánh. Bấy giờ, Vua còn ít tuổi, thế quân chưa mạnh, trận đầu tiên trong đời đã phải nếm mùi thất bại, phải dạt bèo bồng chạy trốn.Chính trong lằn ranh sinh tử ấy, một trong những huyền thoại bí ẩn nhất lịch sử nước Việt đã xuất hiện. Khi chạy qua cầu ở Đàm Gia Nương Loan, cầu gãy, Vua rơi xuống bùn lầy, người chú đuổi kịp, vung đao toan đâm dứt điểm. Nhưng đúng khắc chí mạng, trời đất bỗng chuyển dịch, từ dưới làn nước đục ngầu, hai con rồng vàng rực rỡ hiện lên, uốn lượn hộ vệ quanh thân Vua. Người chú nhìn thấy hiện tượng thần thánh ấy thì kinh hồn bạt vía, tay rụng rời binh khí mà sợ hãi lui quân. Chính cái chạm của thần linh ấy đã khẳng định vị thế bất khả xâm phạm của Đinh Bộ Lĩnh. Vua thu nhặt quân còn sót, quay lại đánh, người chú biết ý trời nên phải quỳ hàng. Từ đấy, một nỗi sợ hãi lẫn kính phục bao trùm khắp cõi. Uy danh của Người đi đến đâu, lòng người quy phục đến đó, phàm đi đánh các vùng cát cứ đều dễ như chẻ tre, người đời truyền tai nhau danh xưng đầy kiêu hãnh:
Vạn Thắng Vương.
KHÚC TRÁNG CA GIỮA MÀU HOA LỬA
Để xứng với danh xưng "Vạn Thắng", hành trình dẹp loạn của ông đã ghi dấu bằng những trận đánh vang dội sử sách. Bản lĩnh quân sự đỉnh cao của Đinh Bộ Lĩnh được thể hiện rõ nét nhất trong chiến dịch triệt hạ Đỗ Cảnh Thạc – vị sứ quân xảo quyệt và có thế lực hùng mạnh nhất bấy giờ tại căn cứ kiên cố Đỗ Động Giang.Biết Đỗ Cảnh Thạc là một "lão tướng" mưu mô, Đinh Bộ Lĩnh không vội vàng công thành để tránh tổn hao binh sĩ. Ông chọn chiến thuật vây thành kết hợp cô lập vây cánh, bẻ gãy từng mũi tiếp viện từ bên ngoài. Trận quyết chiến chiến lược diễn ra tại thành Bình Đà. Trong một đêm định mệnh, Đinh Bộ Lĩnh tự mình chỉ huy cánh quân tinh nhuệ, lợi dụng bóng tối bủa vây và bất ngờ phóng lửa tấn công tiệt đường binh lương của địch.Khắp một vùng Đỗ Động Giang đêm ấy, lửa chiến trận cháy rực trời, nhuộm đỏ cả những cánh đồng lau sậy xung quanh. Giữa tiếng gươm đao và tiếng lửa gầm thét, Đỗ Cảnh Thạc trúng tên trọng thương, lũy thành kiên cố sụp đổ trong tro tàn. Trận đại thắng này chính là nhát dao chí mạng triệt hạ thế lực cát cứ mạnh nhất, tạo bàn đạp vững chắc để Đinh Bộ Lĩnh nhanh chóng dẹp tan các sứ quân còn lại, chính thức thống nhất giang sơn.
Trong dân gian Việt Nam có một giai thoại vô cùng bí ẩn giữa nhà vua họ Đinh và thầy địa lý họ Cao nọ, mặc dù giai thoại vốn không tồn tại tuy nhiên ta dựa vào đấy để ca ngợi tài trí của vị vua ấy và cũng nói lên sự nuối tiếc của một triều đài vừa hào hùng nhưng cũng rất ngắn của Việt Nam. Giai thoại giữa Đinh Bộ Lĩnh thời trẻ và Cao Biền (hoặc thầy địa lý phương Bắc/con cháu Cao Biền theo các dị bản) là một trong những truyền thuyết phong thủy ly kỳ và nổi tiếng nhất trong lịch sử dân gian Việt Nam.
Dù xét theo lịch sử chính thống, Cao Biền làm Tiết độ sứ Giao Châu từ năm 866 đến năm 875, còn Đinh Bộ Lĩnh sinh năm 924 (cách nhau hơn nửa thế kỷ), nhưng dân gian đã khéo léo đan cài hai nhân vật này vào một "cuộc đấu trí phong thủy" vô cùng hấp dẫn để giải thích cho sự trỗi dậy của vị Hoàng đế đầu tiên nước Đại Cồ Việt.
Bí ẩn Huyệt Mã Thần dưới đầm sâu: theo truyền thuyết, Cao Biền vốn là một bậc thầy phong thủy, cưỡi diều giấy đi khắp đất Giao Chỉ để tìm các long mạch lớn nhằm trấn yểm, không cho đất Việt phát sinh bậc chân mệnh thiên tử. Khi đến vùng núi non trùng điệp Hoa Lư (Ninh Bình), Cao Biền kinh ngạc phát hiện ra một dải hào quang đỏ rực từ một đầm nước sâu vọt thẳng lên trời, ứng vào sao Thiên Mã.
Biền biết ngay dưới đáy đầm có huyệt phát vương cực kỳ linh thiêng. Dưới đáy đầm sâu ấy, có một thế đất mang hình dáng một con ngựa đá đang đứng đứng chực sẵn (có tài liệu gọi là hàm rồng, hoặc ngựa nước - thủy mã). Tuy nhiên, vì nước sâu và không biết lặn, Cao Biền đành phải tìm một người bản địa khéo bơi lội để giúp mình thăm dò. Người được chọn chính là cậu bé chăn trâu Đinh Bộ Lĩnh nổi tiếng thông minh, lanh lợi lúc bấy giờ.
Cú lừa "Tráo xương" ngoạn mục của Đinh Bộ Lĩnh: Cao Biền hứa hẹn sẽ trả công hậu hĩnh và đưa cho Đinh Bộ Lĩnh một bọc xương (có dị bản nói là xương thần hoặc xương tổ tiên của Biền) với lời dặn: Hãy lặn xuống đáy đầm, đặt bọc xương này vào đúng miệng con ngựa đá.
Đinh Bộ Lĩnh nhận lời và lặn xuống lòng đầm sâu. Nhờ có tài bơi lội và được thần linh mật báo, cậu bé nhận ra ngay đây là huyệt đất quý có thể làm nên đại nghiệp. Thay vì đặt bọc xương của Cao Biền vào, Đinh Bộ Lĩnh đã tráo bằng một bọc xương khác: Xương của cha mình (ông Đinh Công Trứ).
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Cậu đem bọc xương của cha gắn chặt vào hàm con ngựa đá dưới dòng nước, còn bọc xương của Cao Biền thì đem vứt đi nơi khác. Khi ngoi lên mặt nước, Đinh Bộ Lĩnh thản nhiên nói với Cao Biền rằng mình đã làm đúng như lời dặn. Cao Biền hí hửng tưởng rằng dòng họ mình sau này sẽ phát vương ở đất Nam mà không hề hay biết đã bị cậu bé chăn trâu qua mặt.
Quỷ kế của Cao Biền và "Phong ấn" thanh gươm: một thời gian sau,
Cao Biền bấm quẻ thiên văn và giật mình nhận ra vương khí vùng Hoa Lư không những không bị triệt tiêu mà ngày càng thịnh vượng, nhưng nó lại không hề ứng vào dòng họ của lão. Biết mình đã bị lừa, Cao Biền quay trở lại Hoa Lư để tìm cách sửa sai và trả thù.
Nhìn thấy Đinh Bộ Lĩnh, Cao Biền giả vờ đon đả chúc mừng và bảo:
"Ta xem phong thủy thấy huyệt quý ấy tuy đẹp, ngựa đã ngậm xương rồi, nhưng 'Mã vô kiếm bất thành đại sự' (Ngựa không có gươm thì không thể tung hoành thiên hạ được). Nay ta tặng cho ngươi một thanh gươm quý, ngươi hãy lặn xuống và treo thanh gươm ấy vào cổ con ngựa, như vậy sau này ngươi sẽ dọc ngang trời đất, đánh đâu thắng đó."
Cậu thiếu niên Đinh Bộ Lĩnh thật thà tin lời, liền mang thanh gươm lặn xuống và treo vào cổ con ngựa đá.
Cái kết ứng nghiệm vào lịch sử: thực chất, đây là một quỷ kế "phong ấn" đầy nham hiểm của Cao Biền. Việc treo thanh gươm vào cổ ngựa không phải để giúp sức, mà là hành vi chém đứt long mạch, cứa vào cổ ngựa thần.
Chính vì lời nguyền phong ấn này, dẫu sau này Đinh Bộ Lĩnh có tài năng xuất chúng, dẹp loạn 12 sứ quân, xưng là Đinh Tiên Hoàng đế và lập nên nước Đại Cồ Việt hưng thịnh, nhưng vương triều nhà Đinh lại vô cùng ngắn ngủi. Ngôi vua của ông chỉ kéo dài được 12 năm (968 - 980) thì ông và con trai trưởng Đinh Liễn bị ám hại, đúng như điềm báo "ngựa bị gươm cứa vào cổ" năm xưa.
KHI HOA LAU NỞ GIỮA LỬA ĐẠN
Nhìn lại cuộc đời đầy rẫy những mảng màu huyền thoại của Đinh Tiên Hoàng, người đọc của chủ đề "Những câu chuyện màu hoa lửa" sẽ nhận ra một thông điệp vô cùng sâu sắc về ý chí dân tộc:Sắc trắng tinh khôi của bông lau tuổi thơ gặp ngọn lửa rực đỏ của chiến trận giang sơn, đã kết tinh thành một "Màu hoa lửa" bất diệt của lòng yêu nước.Yếu tố bí ẩn về "hai con rồng vàng" hay "thiên mệnh từ thuở chăn trâu" thực chất chính là cách mà nhân dân huyền thoại hóa ý chí và khát vọng sống của cả một dân tộc. Khi một đất nước bị xé rách, khát vọng hòa bình sẽ tự khắc chọn lấy một điểm tựa. Và lịch sử đã chọn đứa trẻ chăn trâu Hoa Lư.Từ vị vua này, ta rút ra bài học rằng: Anh hùng không đợi tuổi, và vĩ nhân không chọn xuất thân. Điềm báo vĩ đại nhất của một bậc chân mệnh thiên tử không nằm ở dòng máu hoàng tộc, mà nằm ở "khí lượng" thu phục nhân tâm, ở sự kiên cường đứng dậy từ bùn lầy sau mỗi lần gãy cầu, bại trận.Cuộc đời ông chứng minh một chân lý: Khi đất nước lâm nguy, chính tình yêu máu mủ với quê hương sẽ tôi luyện những con người bình dị nhất trở thành những bậc đại anh hùng. Ngọn cờ lau năm ấy dẫu mỏng manh trước gió, nhưng khi được thắp lên bằng ngọn lửa quật cường của lòng tự tôn dân tộc, nó đã biến thành ngọn đuốc rực sáng mở ra kỷ nguyên độc lập, tự chủ vĩnh viễn cho nước Việt ngàn năm.



