Cựu chiến binh

Những câu chuyện thời hoa lửa: ký ức mặt trận B5 (Quảng Trị) của người chiến sĩ công binh

Quảng Trị là mặt trận đỏ lửa mà chúng tôi được cựu chiến binh Lê Tuấn Anh kể về những ký ức thời chiến của bác, khốc liệt và đau thương.

Hưng Yên28/11/2025Đoàn Thanh niên xã Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên (Đoàn Thanh niên xã Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng nhắc về lịch sử hào hùng của dân tốc, chúng tôi - đại diện Đoàn thanh niên CSHCM xã Tiên Lữ vinh dự được gặp bác Lê Tuấn Anh (sinh năm 1950) - cựu chiến binh, nguyên Chủ tịch hội Cựu chiến binh xã Hải Triều, được nghe bác kể về những ký ức đáng nhớ của bác về thời chiến đấu cho sự thống nhất và toàn vèn lãnh thổ của Tổ quốc ta.

Bác tham gia quân ngũ từ tháng 7/1972 đến tháng 3/1973, vào mặt tận B5 (Quảng trị). Bác kể lúc bấy giờ mình chiến đấu ác liệt nhằn gây sức ép lên chính quyền Mỹ - Sài Gòn, buộc Mỹ phải ký hiệp định Paris.

Trước khi lên đường tham gia chiến đấu, bác là học viên trường Sĩ quan Công binh, năm thứ 2 tại trường, bác lên đường vào mặt trận B5. Cho tới tận bây giờ, bác kể, bác nhớ nhất câu nói của Chính uỷ Trường lúc đó là Trung tá Hà Đức phát biểu trước khi các bác hành quân. Trung tá nói, đối với người nông dân, cái quý giá nhất là hạt thóc giống, để đến thời vụ gieo trồng mang ra cho một mùa vụ tiếp theo. Đến thời điểm này, phải đem các đồng chí vào mặt trận cùng nhân dân Việt Nam giải phóng miền Nam, Đảng uỷ, Nhà trướng rất tiếc khi phải sử dụng các đồng chí. Việc ví các bác như hạt giống đỏ phải sử dụng để bảo về Tổ quốc, là điều bác luôn nhớ, lúc này là lúc Tổ quốc cần, các bác sẵn sàng siết bút nghiêng, lên đường làm nhiệm vụ. Trong khoảng khắc ấy, câu nói ấy đẩy tinh thần yêu Tổ quốc, tinh thần sẵn sàng chiến đấu hi sinh của những người học viên trẻ lên cao, mà nhắc lại bây giờ chúng tôi thấy bác có những sự tự hào nhất định về hành trình của mình.

Khi được hỏi về điều mà bác nhớ nhất khi tham gia chiến đấu tại mặt trận B5 (Quảng trị), bác kể: quân đội Mỹ rải bom rất khủng khiếp, dày đặc, cụm từ mưa bom, bão đạn mới diễn tả được hết hoàn cảnh lúc bấy giờ. Đối với những người chiến sĩ công binh, làm hầm, làm đường xong lại bị bom đạn phá nát, nhưng phá xong chúng ta lại tiếp tục làm và phải làm bằng được. Trong hoàn cảnh ấy, đồng đội bác hy sinh rất nhiều nhất là lực lượng bộ binh.

Sau những giây phút nghẹn ngào khi nhắc về sự hy sinh của đồng đội, nhắc về thời kỳ khói lửa oai hùng, bác nó có chút ngại ngùng, rồi bác kể, thời kỳ chiến đấu mọi người rất đói, không có lương thực, các bác phải tự kiếm măng, kiếm sắn để duy trì. Được nghe bác kể về ký ức ấy, chúng tôi cũng rưng rương nước mắt khi chúng tôi đã từng được xem những thước phim tài liệu nhắc về những nắm cơm mà các đồng chí trước khi hy sinh gửi lại cho đồng đội, để mọi người ăn cho đỡ đói.

Nhắc về thời đã qua, được nghe về những câu chuyện thời chiến chúng tôi càng cảm thấy biết ơn các bác vô cùng để đổi lấy hoà bình, độc lập, tự do mà ngày hôm nay chúng ta được hưởng thụ. Càng trân trọng, biết ơn hơn nữa, khi người lính năm xưa còn viết lại cho chúng tôi những trang giấy về phát huy truyền thống “Bộ đội cụ hồ” khi các bác về sinh hoạt chính trị, tham gia các tổ chức chính trị tại địa phương. Đây là nguồn tiếp sức mạnh cho chúng tôi trong việc thực hiện các nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước giao phó. Chúng cháu xin được cảm ơn bác Lê Tuấn Anh (sinh năm 1950, quê quán: thôn Triều Dương, xã Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn