Những câu chuyện thời hoa lửa: Ký ức ở “địa ngục trần gian” của nguyên Phó chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa
Tại căn phòng giam của nhà tù Côn Đảo năm xưa, giọng kể của người phụ nữ mái tóc đã bạc vang lên, khi trầm lắng, lúc hào sảng. Đó là ký ức bi tráng của đồng chí Trương Mỹ Hoa, nguyên Phó chủ tịch nước, về những năm tháng lao tù ở nơi mệnh danh là "địa ngục trần gian". Trong một lần trở về thăm Côn Đảo, nguyên Phó chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa đã chia sẻ câu chuyện về cuộc đấu tranh sinh tử của những nữ tù nhân chính trị năm xưa. Đứng tại nơi mình từng bị giam cầm và tra tấn dã man, đồng chí kể lại
Khi đọc câu chuyện “Ký ức ở địa ngục trần gian” của nguyên Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên hôm nay – không khỏi xúc động và tự hào về tinh thần kiên trung, bất khuất của những người chiến sĩ cách mạng năm xưa. Ở nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” – nhà tù Côn Đảo, đồng chí Trương Mỹ Hoa cùng các nữ tù chính trị đã biến ngục tù tăm tối thành chiến trường đấu trí, đấu lý, nơi ý chí con người chiến thắng bạo tàn. Khi Hiệp định Paris được ký kết, đối phương tìm cách hợp thức hóa hàng chục nghìn tù nhân chính trị bằng mưu đồ hèn hạ, ép buộc lăn tay, chụp hình để xóa bỏ thân phận người chiến sĩ. Nhưng các nữ tù kiên quyết phản đối, chọn con đường đấu tranh đến cùng. Những ngón tay bị mài xuống nền đá, bật máu, mất đi vân tay, chính là minh chứng cho tinh thần sắt đá, cho niềm tin son sắt vào Đảng, vào cách mạng. Giữa đòn roi tàn khốc, giữa làn hơi cay ngạt thở, các chị vẫn đồng lòng, vẫn nghĩ cho nhau – người này bôi muối cho người kia, chia nhau từng hạt muối nhỏ từ các anh em tù nam gửi vào. Đó không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng, là sức mạnh của lòng nhân hậu Việt Nam. Sau ngày thống nhất, đồng chí Trương Mỹ Hoa tiếp tục cống hiến không ngừng cho đất nước, từ Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Phó Chủ tịch Quốc hội, đến Phó Chủ tịch nước. Khi nghỉ hưu, đồng chí vẫn dành trọn tâm huyết cho thế hệ trẻ qua Quỹ học bổng Vừ A Dính và Câu lạc bộ “Vì Trường Sa – Hoàng Sa thân yêu”. Những ngón tay từng mất vân tay vì Tổ quốc nay lại tiếp tục chạm đến trái tim biết bao học sinh nghèo, tiếp nối hành trình “dựng xây thiên đường từ địa ngục”. Với tuổi trẻ hôm nay, câu chuyện của đồng chí Trương Mỹ Hoa là ngọn lửa thắp sáng lòng yêu nước, là lời nhắc nhở sâu sắc rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên có được, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và niềm tin của biết bao thế hệ cha anh. Thế hệ trẻ chúng tôi xin nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh đó – sống có lý tưởng, có trách nhiệm, góp phần xây dựng đất nước giàu đẹp, vững mạnh, để “địa ngục trần gian” năm xưa thật sự trở thành “thiên đường hạ giới” trong hòa bình, tự do và hạnh phúc.



