Khác

Những câu chuyện thời hoa lửa - Lịch sử còn lưu mãi ở trong tim

Câu chuyện lịch sử được kể lại qua lời của một cựu thanh niên xung phong từng tham gia Kháng chiến chống Mỹ.

Hà Nội24/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc gặp gỡ không ồn ào nhưng đủ để làm thay đổi cách ta nhìn về quá khứ. Tôi gặp bác Thành – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia tuyến lửa Trường Sơn trong những năm ác liệt của Kháng chiến chống Mỹ – vào một buổi chiều đầy nắng. Căn nhà nhỏ của bác nằm nép mình bên con đường làng yên tĩnh. Ít ai nghĩ rằng người đàn ông với mái tóc bạc trắng, giọng nói trầm và chậm rãi ấy từng sống những tháng năm mà mỗi ngày trôi qua đều đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. 

Bác kể rằng mình nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Cái tuổi của những ước mơ giản dị, của tình yêu đầu đời còn chưa kịp gọi tên. Nhưng khi Tổ quốc cần, bác và bao thanh niên khác đã gác lại tất cả. “Ngày ấy, tụi bác chỉ nghĩ đơn giản lắm,” bác cười hiền, “đất nước còn chiến tranh thì mình phải đi.” Không có những lời lẽ lớn lao, không có toan tính thiệt hơn. Chỉ có một niềm tin duy nhất: phải giành lại hòa bình cho quê hương. Những năm tháng ở Trường Sơn là ký ức không thể nào quên. Ban ngày, máy bay gầm rú xé toang bầu trời, bom đạn dội xuống làm rung chuyển cả núi rừng. Ban đêm, dưới ánh đèn mờ che kín bằng tấm vải đen, những người thanh niên xung phong lặng lẽ san lấp hố bom, mở đường cho xe qua. Có những con đường vừa thông xe buổi tối thì rạng sáng đã bị đánh phá tan hoang. Lại làm lại từ đầu. Cứ thế, con đường huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến được giữ vững bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người trẻ. Bác Thành nhớ nhất là lần đơn vị nhận nhiệm vụ đảm bảo giao thông cho một đoàn xe chở lương thực vào chiến trường. Đêm ấy, mưa rừng xối xả, đất đỏ nhão nhoẹt bám chặt từng bước chân. Khi tiếng bom bất ngờ vang lên, cả đội nhanh chóng tản ra tìm vị trí an toàn. Sau đợt oanh kích, họ trở lại mặt đường. Một đồng đội thân thiết của bác đã không thể đứng dậy nữa. “Nó bằng tuổi bác,” giọng bác chùng xuống, “hôm trước còn ngồi chia nhau nắm cơm muối vừng.” Sự ra đi ấy không kịp một lời từ biệt. Nhưng ngay sáng hôm sau, đơn vị vẫn tiếp tục công việc. Không phải vì họ vô cảm, mà bởi nếu con đường bị tắc, phía trước sẽ thiếu lương thực, thiếu đạn dược. Và khi ấy, biết bao sinh mạng khác sẽ gặp nguy hiểm.

Tôi lặng người khi nghe bác kể. Ở tuổi mười tám của tôi hôm nay, nỗi lo lớn nhất có lẽ là một kỳ thi quan trọng hay một bài thuyết trình chưa hoàn hảo. Còn ở tuổi mười tám của bác, đó là làm sao giữ được con đường thông suốt giữa mưa bom bão đạn. Sự so sánh ấy khiến tôi vừa xấu hổ, vừa biết ơn. Xấu hổ vì đôi khi mình than phiền quá nhiều về những khó khăn nhỏ bé. Biết ơn vì nhờ những hy sinh thầm lặng ấy mà tôi có thể ngồi trong giảng đường, học tập và mơ về tương lai. “Thời hoa lửa” – tôi gọi những năm tháng ấy như vậy. “Lửa” là bom đạn, là mất mát, là những đêm không ngủ giữa rừng sâu. Nhưng “hoa” lại nở lên từ chính nơi khốc liệt ấy. Đó là tình đồng đội gắn bó như ruột thịt, là niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất, là những ước mơ giản dị về một mái nhà yên bình sau chiến tranh. Giữa khói lửa, những bông hoa của lòng dũng cảm và tình người vẫn âm thầm tỏa hương.

Sau ngày đất nước hòa bình, bác Thành trở về quê hương, mang theo vết thương cũ mỗi khi trái gió trở trời lại nhức nhối. Bác không chọn cuộc sống an nhàn mà tiếp tục tham gia công tác địa phương, giúp đỡ thanh niên trong xã học nghề, lập nghiệp. Với bác, cống hiến không chỉ là trong chiến tranh mà còn ở cả thời bình. “Giữ nước đã khó, dựng nước còn khó hơn,” bác nói. Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Nếu thế hệ đi trước đã hy sinh tuổi trẻ để giành lại độc lập, thì thế hệ hôm nay phải làm gì để xứng đáng với sự hy sinh ấy? Có lẽ, trách nhiệm của chúng tôi không còn là cầm súng ra trận. Nhưng chúng tôi có một “mặt trận” khác – mặt trận của tri thức, của khoa học công nghệ, của xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời đại mới. Học tập nghiêm túc, sống có lý tưởng, không thờ ơ trước những vấn đề của xã hội – đó chính là cách người trẻ tiếp nối “thời hoa lửa”. Lửa hôm nay không còn là bom đạn, mà là ngọn lửa nhiệt huyết, sáng tạo và khát vọng vươn lên. Khi ra về, tôi được bác tặng xem tấm huân chương cũ đã ngả màu theo năm tháng. Bác bảo: “Giữ làm kỷ niệm thôi, quan trọng là lớp trẻ các cháu hiểu và trân trọng quá khứ.” Tôi nhìn tấm huân chương nhỏ bé ấy mà thấy cả một chặng đường lịch sử dài phía sau. 

Những câu chuyện như của bác không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần của lịch sử dân tộc – lịch sử được viết nên bằng mồ hôi, máu và cả những ước mơ còn dang dở. “Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng trong từng trang sách, từng tượng đài, và trong ký ức của những con người bình dị. Là một người trẻ hôm nay, tôi hiểu rằng tri ân không chỉ dừng lại ở lời nói, mà phải được thể hiện bằng hành động cụ thể. Sống tử tế hơn, nỗ lực hơn, có trách nhiệm hơn – đó là cách tôi tự nhắc mình mỗi khi nhớ về câu chuyện của bác Thành. Bởi quá khứ không chỉ để tự hào, mà còn để soi sáng con đường tương lai.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn