Người có công giúp đỡ cách mạng

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thu và 81 ngày đêm trên dòng sông máu

Quảng Trị24/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thu và 81 ngày đêm trên dòng sông máu

Trong những năm tháng bom rơi đạn nổ, khi cả dân tộc ta đang lao vào cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, có những người phụ nữ bình dị đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Đó là những Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng – những người đã tiễn chồng, tiễn con ra trận, chấp nhận nỗi đau mất mát để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Một trong những câu chuyện khiến tôi – một sinh viên thế hệ Z – không khỏi nghẹn ngào, chính là hành trình của bà Nguyễn Thị Thu, nữ du kích tài ba với 81 ngày đêm chèo đò đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn trong Mùa hè đỏ lửa 1972.

Hôm ấy, bà Thu mới tròn 17 tuổi, một cô gái quê Quảng Trị chân chất, chưa một lần rời xa làng. Nhưng khi tiếng bom Mỹ vang vọng, khi đồng đội cần một con đường sống để tiến lên, bà không ngần ngại cầm mái chèo. Dòng Thạch Hãn lúc bấy giờ không còn là con sông yên bình nữa, mà đã trở thành “dòng sông máu” – nơi mưa bom bão đạn không ngớt, nước sông đục ngầu vì bom nổ, thi thể đồng đội và dân thường trôi nổi. Mưa lớn, nước xiết, bom đạn gầm rú, nhưng bà Thu vẫn ngày đêm chèo đò, chở từng tốp bộ đội qua sông để tiếp cận trận địa.

Tôi tưởng tượng cảnh ấy: một thiếu nữ mảnh mai, đôi tay chai sạn vì mái chèo, đôi mắt đỏ hoe vì mất ngủ và khói bom, miệng thì thầm: “Mẹ ơi, con phải đưa các anh qua sông…”. Có những đêm, bom rơi sát mạn thuyền, nước bắn tung tóe, bà bị sóng đánh văng ra khỏi đò nhưng vẫn bơi vào bờ, rồi lại tiếp tục chèo. 81 ngày đêm như thế, bà không nhớ nổi mình đã chở bao nhiêu lượt bộ đội, bao nhiêu lần suýt mất mạng. Chỉ biết rằng, mỗi chuyến đò là một lần bà gieo hy vọng cho tiền tuyến.

Sau chiến tranh, bà Thu sống lặng lẽ ở xã Triệu Phong, Quảng Trị. Nỗi đau chiến tranh vẫn ám ảnh bà qua những giấc mơ: tiếng bom, tiếng thét “Mẹ ơi”, và hình ảnh những người lính trẻ nằm lại mãi mãi trên dòng sông. Nhưng bà chưa bao giờ hối hận. Bà nói rằng: “Đời bà chỉ có một lần được làm việc cho Tổ quốc, dù gian khổ nhưng bà tự hào”.

Đọc về câu chuyện của bà, tôi – một sinh viên ngoại ngữ đang ngồi trong giảng đường hiện đại – chợt thấy mình quá nhỏ bé so với thế hệ cha anh. Chúng tôi may mắn sinh ra trong hòa bình, được học hành, được dùng internet, được mơ về tương lai. Nhưng chính nhờ những “thời hoa lửa” ấy, nhờ sự hy sinh của biết bao Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng như bà Thu, mà chúng tôi mới có ngày hôm nay. Lịch sử không phải là những con số khô khan trong sách giáo khoa, mà là những câu chuyện sống động từ trái tim, từ nỗi đau và ý chí của con người.

Là đoàn viên thanh niên khóa 46, chúng em nhận thức rõ: lưu giữ và tuyên truyền “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là nhiệm vụ của Đề án, mà còn là cách để thế hệ trẻ chúng em tri ân quá khứ, rèn luyện bản thân và viết tiếp trang sử mới. Chúng em sẽ học tập tinh thần kiên cường, sáng tạo của các nhân chứng lịch sử, biến kiến thức ngoại ngữ thành cầu nối để lan tỏa câu chuyện Việt Nam ra thế giới. Vì một Việt Nam hùng cường, vì ngọn lửa cách mạng mãi cháy trong tim mỗi người trẻ.

Hôm nay, khi nhìn dòng sông Thạch Hãn yên bình chảy, tôi biết rằng máu và nước mắt của bà Thu và hàng triệu người mẹ, người chị đã thấm sâu vào lòng đất. Và ngọn lửa ấy, chúng tôi – thế hệ trẻ – xin hứa sẽ gìn giữ và truyền đi mạnh mẽ hơn nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn