Những câu chuyện thời hoa lửa - Mẹ Võ Thị Sua
Những câu chuyện thời hoa lửa - Mẹ Võ Thị Sua
Những câu chuyện thời hoa lửa
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, bên cạnh những
người lính cầm súng ra trận, chúng ta không thể không nhắc tới những Bà mẹ
Việt Nam Anh hùng - những người phụ nữ vĩ đại đã cắn răng chịu đựng nỗi
đau mất mát, hy sinh cả đời mình cho độc lập, tự do.
Mẹ Võ Thị Sua (thường được gọi là Mẹ Sua) ở vùng đất thép Củ Chi,
TP.HCM, là một trong những tấm gương ngời sáng ấy, một người mẹ đã
dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Từ những năm 13
tuổi, mẹ đã bắt đầu nuôi cán bộ, đội thúng bánh bò đến trước cửa hầm khoét
để chia cho từng chiến sĩ. Năm tháng trôi qua, mẹ liều hơn, đi đưa thư và một
mình mang thuốc cho cán bộ bị thương ở chiến trường Gò Môn khốc liệt năm
xưa.Mẹ bí mật nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho bộ đội nhiều năm, bị địch đánh
đấm, tra khảo nhưng mẹ không bao giờ sợ sệt hay rơi nước mắt trước nòng
súng quân thù.
Tháng 5/1968, lần đầu tiên mẹ khóc nức nở và ngất lịm khi hay tin người
chồng là liệt sĩ Nguyễn Văn Lượm hy sinh do nổ bom, sập hầm. Mẹ Võ Thị
Sua chia sẻ rằng, thường bị lính Nguỵ đánh đập, tra khảo để tìm tung tích
mấy đứa con của mẹ "Chúng kề súng vào đầu tôi, tra hỏi con tôi đi đâu, súng
đạn giấu ở đâu. Tôi làm liều trả lời ‘Ngày đó tôi giao con cho mấy chú, giờ
mất con, tôi không bắt đền mấy chú thì thôi chứ sao lại hỏi tôi?’. Giận quá,
chúng đá vào người tôi mấy cái rồi bỏ đi". Và rồi, con trai lớn của mẹ, liệt sĩ
Nguyễn Văn Mên, hy sinh do nổ mìn trong lúc dọn đường cho xe tăng, chỉ vỏn
vẹn một tháng trước ngày đất nước thống nhất 30/4/1975. Nỗi đau mất đứa
con khi hòa bình đã cận kề là một sự đánh đổi quá lớn. Chỉ khi quay lại “thời
hoa lửa” chúng ta mới cảm nhận được nỗi đau lúc bấy giờ.
Suốt hơn 50 năm, mẹ Sua đã sống trong nỗi nhớ thương, đêm không ngủ vì
thương chồng, nhớ con.Dù đau thương tuyệt vọng, mẹ Sua không để nỗi đau
làm gục ngã. Mẹ đã nén nước mắt, tiếp tục nuôi dạy các con cháu, truyền cho
thế hệ sau tinh thần yêu nước và sự phụng sự Tổ Quốc. Hình ảnh người mẹ
già dù đi đứng khó khăn nhưng vẫn chăm chút, mua quà cho con cháu đi
nghĩa vụ, luôn căn dặn con cháu đặt lương tâm, đạo đức lên hàng đầu đã thể
hiện một tâm hồn cao thượng, vững chãi.
Danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng không chỉ là sự tôn vinh của
Nhà nước mà là sự ghi nhận tấm lòng của cả dân tộc trước sự cống hiến to
lớn của mẹ Sua và mẹ chia sẻ rằng: "Tôi rất biết ơn các cấp lãnh đạo đã tạo
điều kiện, cấp xét và phong tặng cho tôi danh hiệu cao quý này. Với tôi, đây là
niềm vinh dự và hạnh phúc to lớn trong những năm tháng cuối đời".
Câu chuyện của mẹ là lời nhắc nhở sâu sắc về cái giá của hòa bình, về lòng
biết ơn đối với những người mẹ đã hy sinh thầm lặng. Và những hành động
đẹp đẽ, cao đẹp của mẹ, sẽ là tấm gương to lớn cho thế hệ trẻ hôm nay và
mai sau, tiếp bước những dấu chân mà ông cha ta để lại, phát huy và giữ gìn
“bầu trời trong xanh” này. Mẹ Võ Thị Sua là đại diện cho hình ảnh "Anh hùng,
Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang".
“Những câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là quá khứ mà còn là ngọn lửa
truyền thống nuôi dưỡng ý chí, sức mạnh trên con đường xây dựng đất nước
ngày càng phát triển, hưng thịnh. “Thời hoa lửa” sẽ không bao giờ bị quên
lãng khi chúng ta biết kết nối yêu thương, trao đi những điều tốt đẹp, sống có
trách nhiệm thì quá khứ sẽ luôn ở trong tim mỗi người Việt Nam, là điểm tựa
vững chắc cho sự phát triển phồn vinh.



