NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGỌN ĐÈN TRONG HẦM CHỮ A
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, không chỉ ngoài chiến trường mà ngay cả nơi hậu phương cũng phải đối mặt với bom đạn và mất mát. Ở một vùng quê miền Trung, có một cô giáo trẻ tên Lan ngày ngày dạy học cho lũ trẻ trong một căn hầm chữ A được dựng tạm dưới lòng đất. Ngôi trường không có bảng đen, không có bàn ghế đầy đủ, chỉ có vài tấm gỗ cũ và ánh sáng le lói từ một ngọn đèn dầu nhỏ.
Kể lại câu chuyện
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, không chỉ ngoài chiến trường mà ngay cả nơi hậu phương cũng phải đối mặt với bom đạn và mất mát. Ở một vùng quê miền Trung, có một cô giáo trẻ tên Lan ngày ngày dạy học cho lũ trẻ trong một căn hầm chữ A được dựng tạm dưới lòng đất. Ngôi trường không có bảng đen, không có bàn ghế đầy đủ, chỉ có vài tấm gỗ cũ và ánh sáng le lói từ một ngọn đèn dầu nhỏ.
Mỗi buổi sáng, cô Lan lại dắt học sinh xuống hầm học bài. Phía trên mặt đất, tiếng máy bay gầm rú và tiếng bom nổ vang trời. Thế nhưng, bên trong căn hầm chật hẹp ấy, tiếng đọc bài của học sinh vẫn vang lên đều đặn. Có những hôm bom rơi rất gần, đất cát rung chuyển, nhưng cô vẫn bình tĩnh ôm lấy các em, động viên: “Các con đừng sợ, còn cô ở đây.”
Một lần, trong lúc đang dạy học, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống khu vực gần trường. Cô Lan đã nhanh chóng che chắn cho học sinh, đưa từng em ra nơi an toàn. Dù bản thân bị thương ở tay, cô vẫn tiếp tục quay lại hầm
để cứu những quyển sách và bài vở của học sinh. Đối với cô, trong thời hoa lửa, con chữ chính là niềm hy vọng cho tương lai đất nước.
Hình 1: Nụ cừoi dưới hầm chữ A
Bài viết
Trong muôn vàn câu chuyện thời hoa lửa, hình ảnh cô giáo trẻ với ngọn đèn trong hầm chữ A để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Nếu người lính ngoài mặt trận chiến đấu bằng súng đạn, thì những người thầy, người cô nơi hậu phương lại chiến đấu bằng tri thức và lòng yêu nghề.
Điều khiến em cảm phục nhất là tinh thần kiên cường của cô giáo Lan. Dù bom đạn luôn rình rập, cô vẫn không từ bỏ việc dạy học. Cô hiểu rằng chiến tranh có thể tàn phá nhà cửa, làng xóm, nhưng không thể dập tắt ánh sáng của tri thức. Ngọn đèn dầu nhỏ bé trong căn hầm tối giống như biểu tượng của niềm tin và hy vọng, soi sáng cho thế hệ tương lai.
Qua câu chuyện này, em càng hiểu rõ hơn rằng trong thời hoa lửa, không chỉ những người cầm súng mới là anh hùng. Những con người thầm lặng như cô giáo Lan cũng góp phần rất lớn vào cuộc chiến, bởi họ gìn giữ tri thức, nuôi dưỡng ước mơ và tinh thần cho thế hệ trẻ.
Là sinh viên trong thời bình, em càng thấy bản thân phải trân trọng cơ hội được học tập đầy đủ hôm nay. Câu chuyện ấy nhắc nhở em phải cố gắng học


