Anh hùng Lực lượng vũ trang

“NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” NGƯỜI THANH NIÊN ĐI VÀO BẤT TỬ – NGUYỄN VĂN TRỖI

“NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” NGƯỜI THANH NIÊN ĐI VÀO BẤT TỬ – NGUYỄN VĂN TRỖI

Đà Nẵng22/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người sống không dài nhưng để lại cho đất nước một đời bất tử. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi lại sống mãi với non sông. Với tôi – một sinh viên của thế hệ hôm nay – mỗi lần nhắc đến những “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi luôn bị ám ảnh và xúc động bởi hình ảnh người thanh niên hiên ngang trước mũi súng quân thù, hô vang tên Tổ quốc trước giờ phút hy sinh: anh Nguyễn Văn Trỗi.

Anh không phải là một vị tướng, cũng không phải là một người đứng đầu phong trào lớn. Anh chỉ là một chàng trai bình dị sinh ra trong gia đình lao động nghèo ở Quảng Nam. Tuổi thơ của anh gắn liền với cái nghèo, với những tháng ngày mưu sinh vất vả. Nhưng chính từ cuộc sống ấy đã hun đúc nên trong anh tinh thần yêu nước mãnh liệt và ý chí không khuất phục.

Khi đất nước bị chia cắt, khi miền Nam chìm trong khói lửa chiến tranh, anh đã lựa chọn con đường của người chiến sĩ cách mạng. Anh tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn, âm thầm hoạt động trong lòng địch, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy để chiến đấu cho độc lập dân tộc. Ở độ tuổi mà nhiều người còn đang mơ về tương lai, anh đã chọn cho mình một lý tưởng lớn hơn cả bản thân: sống vì Tổ quốc.

Điều khiến tôi khâm phục nhất ở anh là sự gan dạ phi thường. Năm 1964, anh nhận nhiệm vụ đặt mìn ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara khi ông này sang thăm miền Nam Việt Nam. Đó là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, gần như đồng nghĩa với cái chết. Nhưng anh vẫn nhận lời không chút do dự. Bởi với anh, nếu sự hy sinh của mình có thể góp phần vào cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, thì đó là điều xứng đáng.

Kế hoạch không thành, anh bị bắt. Những ngày trong ngục tối, anh phải chịu đựng đủ mọi đòn tra tấn dã man của kẻ thù. Nhưng dù bị đánh đập đến kiệt sức, anh vẫn không khai báo, không đầu hàng, không phản bội đồng đội. Đọc đến đây, tôi tự hỏi: điều gì khiến một con người có thể mạnh mẽ đến thế? Có lẽ chỉ có lòng yêu nước sâu sắc mới có thể tạo nên sức mạnh phi thường như vậy.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, trước pháp trường, anh Nguyễn Văn Trỗi bước đi với tư thế hiên ngang của một người chiến thắng chứ không phải một tử tù. Anh từ chối bịt mắt, dõng dạc hô vang:

“Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”

Những tiếng hô ấy vang lên giữa pháp trường, xuyên qua làn đạn, vượt qua năm tháng, để trở thành bản anh hùng ca bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.

Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là cái chết anh dũng ấy, mà là việc anh ra đi khi mới hai mươi bốn tuổi – ở độ tuổi đẹp nhất của đời người. Anh cũng từng có ước mơ, từng có hạnh phúc riêng, từng có một người vợ trẻ mới cưới chưa bao lâu. Nhưng trước vận mệnh dân tộc, anh đã sẵn sàng gác lại tất cả. Anh chọn Tổ quốc thay vì cuộc sống bình yên của riêng mình.

Câu chuyện của anh khiến tôi nhận ra rằng: lòng yêu nước không phải là điều gì xa vời hay lớn lao, mà bắt đầu từ lý tưởng sống của mỗi người trẻ. Thế hệ chúng tôi hôm nay không còn sống trong chiến tranh, không còn phải đối mặt với súng đạn và bom rơi. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi được phép sống thờ ơ với đất nước.

Nếu thế hệ anh Nguyễn Văn Trỗi cầm súng bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ chúng tôi phải dùng tri thức, đạo đức, bản lĩnh và trách nhiệm để xây dựng và phát triển đất nước. Chúng tôi phải học tập nghiêm túc hơn, sống có lý tưởng hơn, cống hiến nhiều hơn – để xứng đáng với những hy sinh mà cha anh đã đánh đổi bằng máu.

Anh Nguyễn Văn Trỗi đã ngã xuống, nhưng anh không chết. Bởi lẽ có những con người khi ra đi đã hóa thành biểu tượng. Anh sống trong những trang sử vàng của dân tộc, trong những con đường, ngôi trường mang tên anh, và trong trái tim của hàng triệu người trẻ Việt Nam.

Với tôi, câu chuyện về anh không chỉ là một ký ức lịch sử, mà là một lời nhắc nhở sâu sắc rằng:

Tuổi trẻ đẹp nhất khi được sống vì điều lớn lao hơn chính mình.

Và mỗi khi cảm thấy mệt mỏi hay muốn buông xuôi trước khó khăn của cuộc sống, tôi lại nghĩ về anh – người thanh niên đã bước vào cái chết với nụ cười trên môi vì hai tiếng “Việt Nam”.

Anh là ngọn lửa.

Một ngọn lửa bất tử của thời hoa lửa.

Và ngọn lửa ấy sẽ mãi cháy trong trái tim thế hệ trẻ hôm nay.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn