Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA TRÊN MẢNH ĐẤT THÁI NGUYÊN

Nhắc đến Thái Nguyên, nhiều người nghĩ ngay đến những đồi chè xanh mướt trải dài, đến hương trà dịu nhẹ lan trong gió sớm. Nhưng với tôi, Thái Nguyên còn là vùng đất thấm đẫm dấu ấn lịch sử – nơi từng được mệnh danh là “Thủ đô gió ngàn”, căn cứ địa cách mạng trong những năm tháng kháng chiến gian khổ. Trong một chuyến về xã Định Hóa, tôi có dịp gặp bác Lâm – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ kháng chiến. Ngôi nhà nhỏ của bác nằm nép mình bên sườn đồi, trước hiên vẫn treo lá cờ

Thái Nguyên14/04/2026HOÀNG THỊ THANH CHÚC (TRƯỜNG NGOẠI NGỮ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến Thái Nguyên, nhiều người nghĩ ngay đến những đồi chè xanh mướt trải dài, đến hương trà dịu nhẹ lan trong gió sớm. Nhưng với tôi, Thái Nguyên còn là vùng đất thấm đẫm dấu ấn lịch sử – nơi từng được mệnh danh là “Thủ đô gió ngàn”, căn cứ địa cách mạng trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.

Trong một chuyến về xã Định Hóa, tôi có dịp gặp bác Lâm – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ kháng chiến. Ngôi nhà nhỏ của bác nằm nép mình bên sườn đồi, trước hiên vẫn treo lá cờ Tổ quốc đã bạc màu theo năm tháng. Bác bảo, lá cờ ấy được bác giữ lại từ những ngày còn công tác tại căn cứ địa cách mạng.

Bác kể, những năm tháng ấy, Định Hóa là nơi làm việc và ở của nhiều cơ quan Trung ương. Đó cũng là địa bàn chiến lược quan trọng trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp. Từ nơi đây, nhiều quyết sách lớn đã được đưa ra, góp phần làm nên những chiến thắng quan trọng của dân tộc.

Ngày đó, bác Lâm mới mười chín tuổi. Công việc của bác là vận chuyển lương thực, tải đạn, mở đường giữa rừng. “Rừng sâu lắm, mưa rừng tạt vào mặt rát buốt. Có hôm đói lả người, chỉ có nắm cơm độn ngô mà vẫn thấy ngon lạ,” bác cười hiền, ánh mắt xa xăm như đang nhìn lại cả một trời ký ức.

Tôi hỏi bác có sợ không. Bác im lặng một lúc rồi nói: “Có chứ. Ai mà không sợ bom đạn. Nhưng nếu mình lùi lại thì ai sẽ tiến lên?” Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Ở tuổi mười chín, tôi còn đang băn khoăn chọn ngành học, lo lắng cho những kỳ thi. Còn bác, ở tuổi mười chín, đã chọn gác lại tuổi trẻ để giữ lấy tự do cho Tổ quốc.

Bác kể về những đêm hành quân qua rừng, ánh đuốc chập chờn soi rõ những gương mặt trẻ trung nhưng kiên nghị. Có người đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Việt Bắc. Mỗi khi nhắc đến đồng đội, giọng bác trầm xuống. “Chúng tôi sống sót trở về, nhưng trong tim luôn có một phần gửi lại nơi ấy.”

Thái Nguyên hôm nay đã đổi thay từng ngày. Thành phố sôi động hơn, những khu công nghiệp mọc lên, những trường đại học rộn ràng tiếng sinh viên. Nhưng giữa nhịp sống hiện đại ấy, những câu chuyện thời hoa lửa vẫn âm thầm nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi về giá trị của hòa bình.

Chúng tôi không còn nghe tiếng bom rơi giữa núi rừng, nhưng chúng tôi có trách nhiệm giữ cho ngọn lửa yêu nước luôn cháy sáng. Bằng việc học tập nghiêm túc, sống có lý tưởng và cống hiến cho cộng đồng, chúng tôi tiếp nối tinh thần kiên cường của những người đi trước.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng trên mảnh đất Thái Nguyên, những ký ức ấy vẫn như hương trà ấm nóng – lặng lẽ, bền bỉ và thấm sâu. Và tôi hiểu rằng, mỗi người trẻ hôm nay chính là một nhánh chè non đang lớn lên từ mảnh đất lịch sử ấy, mang theo trách nhiệm gìn giữ và viết tiếp những trang sử vẻ vang của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn