NHỮNG CÂU CHUYỆN TỪ NHÀ TÙ CÔN ĐẢO
Giáo sư sử học Trần Văn Giàu đã nhận xét: “Nhà tù Côn Đảo thời Pháp thuộc đã là nhà ngục trần gian rồi, đến thời Mỹ ngụy, là địa ngục trong địa ngục, và nói vậy cũng chưa vừa. So với cái tàn ác ở nhà tù Côn Đảo dưới chế độ Mỹ ngụy thì nhà tù của Hitle chỉ là cái ao cạn so với vực thẳm. Mỹ ngụy tàn độc hơn phát xít Hitle biết bao nhiêu lần…”
Dưới thời Pháp thuộc cho đến cuộc kháng chiến chống Mỹ kế thúc thắng lợi, mỗi khi nhắc đến Côn Đảo là nói đến địa ngục trần gian, với một hệ thống nhà tù đủ các loại nhục hình tra tấn tàn bạo nhất.
Cách thành phố Vũng Tàu 94 hải lý, Côn Đảo hay còn gọi là quần đảo Côn Lôn, Côn Nôn, Côn Sơn. Suốt 113 năm (1862 – 1975) đã có hàng vạn tù nhân bị giam cầm ở đây. Cho đến ngày Côn Ðảo được giải phóng hoàn toàn thì nơi này có 7,448 tù nhân, trong đó có 4,234 tù chính trị, 3,214 là thường phạm và quân phạm cùng với 494 tù nhân là phụ nữ. Trong số những tù chính trị có nhiều chiến sĩ cách mạng mà tên tuổi đã gắn liền mãi mãi với lịch sử cách mạng Việt Nam như: Tôn Ðức Thắng, Lê Hồng Phong, Ngô Gia Tự, Lê Duẩn, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Nguyễn Duy Trinh, Võ Thị Sáu, Phạm Văn Đồng…



