Những câu chuyện về 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc
10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc là biểu tượng bất tử cho lòng yêu nước, sự quả cảm và tình chị em gắn bó như ruột thịt của thế hệ thanh niên xung phong Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ
Trưa ngày 24/7/1968, Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, gồm 10 cô gái trẻ do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng, nhận lệnh ra san lấp hố bom tại "tọa độ chết" Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) để thông đường cho xe ra tiền tuyến. Đến 16 giờ 30 phút, một trận bom ác liệt dội xuống dập trúng căn hầm nơi các chị trú ẩn. Tất cả 10 cô gái anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, người nhỏ nhất mới chỉ 17 tuổi.
Tình chị em và sự gắn bó khăng khít
Sống chết có nhau: Sống cùng chiến hào, ăn cùng mâm, ngủ cùng sạp, 10 cô gái yêu thương, đùm bọc nhau như chị em ruột thịt trong một gia đình. Trong buổi chiều định mệnh đó, họ đã có 3 lần bị đất đá vùi lấp do bom nổ, nhưng vẫn rũ bùn đất đứng dậy, dìu nhau tiếp tục làm việc.
Nỗi đau tìm đồng đội: Sau trận bom, đồng đội đào bới và tìm thấy thi thể của 9 người. Riêng Tiểu đội phó Hồ Thị Cúc vẫn bặt vô âm tín. Với lời thề "mười chị em không thể biệt lập", toàn mặt trận quyết tâm đào bới suốt 3 ngày đêm. Bài thơ khóc chị đầy xót xa "Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp?... Chín bỏ làm mười răng được!" của nhà thơ Yến Thanh đã ra đời ngay trong những giờ phút nghẹn ngào đó.
Sự hy sinh của các chị tại Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc ngày nay đã trở thành một tượng đài vĩ đại về tình đồng chí, tình chị em gắn bó và lòng yêu nước kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.



