NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ
Ngôi nhà của chiến sĩ Điện Biên Đào Xuân Thực nằm cuối con hẻm nhỏ sâu hun hút trên đường Phan Thanh, phường Thạc Gián, Đà Nẵng. Một cụ già gầy gò, nhỏ bé đón chúng tôi vào nhà, lời thăm hỏi lẫn trong tiếng ho kéo dài. Nhưng khi chúng tôi gợi chuyện về những ngày Điện Biên 60 năm về trước, mắt ông bỗng sáng hẳn lên, linh lợi và hoạt bát.
Nhấp ngụm chè tươi đặc sánh, ông khoe ngay: Ngày ấy, tớ là tổ trưởng một tổ thọc sâu, thuộc đại đội Tô Văn nổi tiếng của đại đoàn 308. Trước khi vào chiến dịch Điện Biên, chúng tớ vượt sông Đà đánh đồn Tu Vũ. Chỉ trong một đêm, ta đã tiêu diệt gọn quân Pháp. Rồi ông ngân nga: "Đêm nay anh cùng tôi thi gan với chúng. Xem mai đồn Tu Vũ còn không. Đêm nay Tu Vũ công đồn. Sông Đà rực lửa quân thù phơi thây"...
60 năm đã qua, nhưng dường như không xóa được bất cứ thứ gì liên quan đến Điện Biên Phủ trong trái tim ông. Ông nhớ từng sa bàn, nhớ từng chi tiết những lần đứng dưới cờ nghe Đại tướng Võ Nguyên Giáp truyền mệnh lệnh chiến đấu cho Đại đoàn Quân tiên phong 308.
Ông kể: Trận đầu chúng tôi được giao đánh đồi Độc Lập, chiến thắng nhưng hy sinh cũng nhiều lắm, máu nhuộm đỏ cả chiến hào. Tiếp đó là đánh chiếm các cứ điểm Căng A lớn, Căng A con, rồi bao vây Bản Kéo. Ông vung tay như đang cùng đồng đội đào hào cắt ngang xẻ dọc sân bay Mường Thanh. "Có những đêm, chúng tôi đào hào dưới ánh pháo sáng rực trời. Lính Pháp phản kích với gần chục xe tăng, chúng tôi nấp dưới hào, chờ chúng tới gần là tung lựu đạn, thủ pháo, xe tăng đứt xích, lính Pháp hoảng sợ rút lui".
Hỏi về đời sống hiện tại, ông Thực trầm ngâm: Mình còn sống là may rồi, lương trung úy nghỉ hưu ít lắm, bà vợ cũng có lương hưu công nhân. Vừa rồi, thông qua Hội Cựu chiến binh Đà Nẵng, hãng taxi Tiên Sa và UBND quận Thanh Khê hỗ trợ 60 triệu đồng, giúp sửa lại căn nhà xuống cấp, dột nát.



