NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ GIA ĐÌNH GIỮA ĐỜI LÍNH
NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ GIA ĐÌNH GIỮA ĐỜI LÍNH
NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ GIA ĐÌNH GIỮA ĐỜI LÍNH
Tôi là Vũ Văn Dụng. Trong những năm tháng quân ngũ, chúng tôi quen với thao trường, với mệnh lệnh và những cuộc hành quân dài ngày. Nhưng có một điều rất đời, rất người, luôn hiện diện trong mỗi người lính, đó là gia đình. Và gia đình thường hiện lên rõ nhất trong những buổi tối hiếm hoi rảnh rỗi, khi anh em ngồi lại kể cho nhau nghe chuyện nhà.
Những buổi kể chuyện như thế thường diễn ra sau giờ sinh hoạt tối. Khi công việc trong ngày đã xong, doanh trại dần yên tĩnh, anh em trải chiếu ngồi thành vòng tròn trước lán. Không ai bảo ai, câu chuyện tự nhiên xoay về quê nhà. Có lẽ vì lúc ấy, nỗi nhớ dễ trỗi dậy nhất.
Người kể trước, người kể sau. Có anh kể về mẹ già ở quê hay đau ốm, mỗi lần nhận thư lại dặn con giữ gìn sức khỏe. Có người nhắc đến cha mình làm ruộng, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Có người kể về vợ trẻ ở nhà một mình nuôi con nhỏ, giọng nói chùng xuống nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm.
Đến lượt tôi, tôi kể về gia đình mình bằng những điều rất giản dị. Tôi kể về ngôi nhà nhỏ ở quê, về bữa cơm tối cả nhà quây quần bên mâm, về mẹ tôi hay để phần cơm nguội chờ tôi mỗi khi đi làm đồng về muộn. Kể đến đó, tôi bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Tôi im lặng một lúc, anh em cũng không ai giục. Trong quân ngũ, người ta hiểu nhau bằng những khoảng lặng như thế.
Có người vừa nghe vừa gật đầu, có người chép miệng bảo:
“Nhà ai cũng giống nhà ai thôi.”
Nghe câu nói ấy, tôi thấy đúng thật. Mỗi gia đình một hoàn cảnh, nhưng đều chung một nỗi lo, một niềm mong: mong con, mong chồng, mong anh em mình bình an.
Những câu chuyện về gia đình không làm anh em yếu đi, trái lại, nó khiến chúng tôi gắn bó với nhau hơn. Khi biết hoàn cảnh của nhau, chúng tôi biết cách nhường nhau bát cơm, ngụm nước, biết động viên nhau lúc mệt mỏi. Có người nhà khó khăn, anh em kín đáo giúp đỡ, không nói nhiều nhưng ai cũng hiểu.
Có những đêm mưa rừng rả rích, gió thổi lạnh, anh em ngồi sát lại, câu chuyện về gia đình lại được nhắc đến. Không ai than thở, chỉ kể để nhớ, để giữ trong lòng một chỗ dựa tinh thần. Mỗi lần như vậy, nỗi nhớ nhà không còn nặng nề, mà trở thành động lực để cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Tôi nhớ có lần một đồng đội trẻ nói khẽ:
“Em chỉ mong hoàn thành nghĩa vụ để sớm về phụ giúp bố mẹ.”
Câu nói ngắn thôi, nhưng ai nghe cũng thấy lòng mình chùng xuống. Chúng tôi không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ vai cậu ấy như một lời động viên.
Những năm tháng ấy trôi qua, mỗi người rồi cũng rời đơn vị, trở về với gia đình của mình. Nhưng ký ức về những buổi tối ngồi kể chuyện nhà giữa doanh trại thì vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Nó không ồn ào, không hào hùng, nhưng rất thật, rất sâu.
Giờ đây, khi đã trở lại cuộc sống đời thường, mỗi lần nhớ về quân ngũ, tôi không chỉ nhớ đến gian khổ, mà còn nhớ đến những câu chuyện gia đình được kể trong ánh đèn vàng. Chính những câu chuyện ấy đã giúp chúng tôi vượt qua nỗi nhớ, gắn bó với nhau như anh em ruột thịt, và nhắc rằng: dù ở đâu, người lính vẫn luôn mang theo gia đình trong tim mình.



