Những Câu Chuyện Về Một Thời Hoa Lửa (4)
Tiếng bom lại nổ đâu đó phía bên kia triền núi. Đêm Trà Bồng đen quánh, gió thổi mùi lá rừng khô cháy, hòa lẫn với hương đất ẩm sau cơn mưa. Trong hầm dã chiến nhỏ hẹp, ánh đèn dầu lập lòe soi gương mặt người nữ bác sĩ trẻ. Đặng Thùy Trâm cẩn thận khâu lại vết thương cho một chiến sĩ vừa được cáng vào, đôi tay chị run nhẹ vì lạnh nhưng không bao giờ vì sợ.
“Cố lên em, chỉ một chút nữa thôi…” – giọng chị thì thầm, dịu dàng mà kiên quyết. Người thương binh nắm chặt tay chị, ánh mắt đau đớn xen lẫn niềm tin. Ngoài kia pháo địch vẫn bắn rền trời, nhưng trong căn hầm đất, chỉ có nhịp tim người thầy thuốc hòa cùng nhịp sống của một thời hoa lửa.



