Những câu truyện thời hoa lửa: Bức Thư Dưới Gốc Cây Kơnia
Năm 1972, Quảng Trị trở thành "túi bom" của cả miền Nam. Thành cổ đứng vững giữa những trận pháo kích không hồi kết. Trong căn hầm chữ A chật hẹp, Thành – một chàng sinh viên khoa Văn vừa rời ghế nhà trường – đang hí hoáy viết thư dưới ánh đèn dầu lạc tù mù. Bên ngoài, tiếng bom cầm canh xé toạc màn đêm. Nhưng trong lá thư gửi về cho Ngân – cô bạn gái ở quê nhà Thái Bình, Thành chỉ viết về những nhành hoa dại vừa nở bên mép chiến hào. "Ngân ơi, ở đây dẫu không có mùi hương lúa mới, nhưng có những buổi chiều tím ngắt màu hoa sim. Anh vẫn giữ nhành hoa ép trong cuốn sổ tay, đợi ngày hòa bình sẽ mang về cho em..." Thành chưa bao giờ nói với Ngân rằng đôi tay cầm bút của anh giờ đây đã chai sần vì vác đạn, hay việc anh vừa thoát chết trong gang tấc khi một quả bom tọa độ rơi cách hầm chỉ vài mét. Anh chỉ muốn giữ cho cô một khoảng trời xanh ngắt, không vướng bụi trần ai.


