NHỮNG CÂY THÔNG TRẮNG TRÊN ĐỈNH MA LÙ THÀNG
NHỮNG CÂY THÔNG TRẮNG TRÊN ĐỈNH MA LÙ THÀNG
Trăng thượng tuần bị mây mù nuốt chửng, khiến con đường độc đạo dẫn lên đỉnh Ma Lù Thàng tối như hũ nút. Gió rít qua các khe đá, lạnh thấu xương.
Ông Páo – đội trưởng đội dân công hỏa tuyến – khẽ ra hiệu cho toán thanh niên dừng lại bên mép vực. Nhiệm vụ đêm nay cực kỳ mật: Dẫn đoàn xe pháo cao xạ vào trận địa mà không được để lộ một tia sáng nhỏ nhất. Đèn gầm xe đã tắt, chỉ còn tiếng động cơ ì ạch leo dốc.
"Không có ánh sáng, xe pháo sẽ lao xuống vực mất, bác Páo ơi!" – Vàng, một chàng trai người Mông chưa đầy mười tám tuổi, thì thào.
Ông Páo nhìn xuống vực sâu thăm thẳm, rồi nhìn lại đoàn xe đang khựng lại phía sau. Ông cởi phắt chiếc áo khoác chàm, để lộ chiếc áo sơ mi trắng bên trong – thứ tài sản quý giá nhất ông giữ từ ngày đi học dưới xuôi.
"Cởi áo ra! Ai có áo trắng, khăn trắng, bóc cả vỏ cây gỗ mỡ lật ngược mặt trắng ra!" – Ông Páo hạ lệnh.
Mười lăm thanh niên dân quân làm theo. Họ không có đèn pha, họ dùng chính thân thể mình làm cột mốc. Cứ cách mười mét, một người đứng sát mép vực, quay lưng về phía vách đá, để lộ phần lưng trắng xóa trong bóng đêm mờ ảo.
Vàng đứng ở khúc cua gắt nhất – nơi "cửa tử" của đoạn đường. Gió lùa qua lớp áo mỏng khiến cậu run cầm cập, nhưng đôi chân cậu như mọc rễ xuống đất đá Phong Thổ. Cậu nghe thấy tiếng bánh xe xích nghiến rầm rập trên đá hộc, tiếng thở nặng nề của những người lính lái xe.
"Nhìn vào lưng tôi! Cứ nhìn vào đốm trắng mà lái!" – Vàng thét thầm trong đầu.
Chiếc xe pháo đầu tiên lù lù tiến đến. Người lái xe căng mắt, bám theo những "cây thông trắng" nhấp nhô dọc đường. Khi xe đi ngang qua Vàng, cậu ngửi thấy mùi dầu máy nồng nặc và hơi nóng từ động cơ hất vào mặt. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, người lái xe khẽ gật đầu, một ánh mắt biết ơn chạm vào ánh mắt kiên cường của cậu thiếu niên vùng cao.
Suốt bốn tiếng đồng hồ, mười lăm "cây thông sống" ấy đứng im phăng phắc giữa sương muối và gió ngàn. Có những lúc máy bay địch gầm rú trên đầu, họ vẫn không rời vị trí, vì họ biết chỉ cần một người ngã xuống, cả đoàn xe sẽ tan tành dưới vực sâu.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mù dày đặc của Phong Thổ, đoàn xe đã nằm gọn trong công sự an toàn. Ông Páo tập hợp đội dân công. Ai nấy môi tím tái vì lạnh, da dẻ cắt xẻ vì sương muối, nhưng nụ cười thì rạng rỡ.
Vàng nhìn xuống chiếc áo trắng của mình giờ đã lấm lem bùn đất và vệt máu từ những vết xước rừng già. Cậu khẽ vuốt lại cổ áo, nhìn về phía trận địa pháo đang vươn nòng lên bầu trời, tự hào nói với ông Páo:
"Bác ơi, đêm qua cháu thấy mình không phải là người nữa. Cháu thấy mình là một ngọn đuốc trắng của bản ta đấy!"
Ông Páo vỗ vai cậu, mắt rưng rưng. Trên đỉnh Ma Lù Thàng năm ấy, không có huân chương nào lấp lánh bằng những tấm lưng trắng tự nguyện làm bia dẫn đường cho chiến thắng.


