Những chiếc khăn rằn trên sóng
Giữa lúc chiến sự ở vàm Phú Phụng căng thẳng nhất, tàu chiến giặc thường xuyên chạy dọc sông Cổ Chiên để bắn phá bất cứ thứ gì di động trên mặt nước. Để bảo vệ những chuyến xuồng chở thương binh qua sông vào ban đêm, các bà, các chị trong "Đội quân tóc dài" đã nghĩ ra một kế hoạch táo bạo.
Sáng hôm đó, hàng chục chiếc xuồng của các chị đồng loạt ra sông. Mỗi người đều quấn một chiếc khăn rằn rực rỡ, vừa chèo vừa hò hát vang trời, giả vờ như đang đi chợ nổi hay đi thăm thân nhân. Sự xuất hiện công khai và đông đúc này khiến tàu giặc bối rối, không dám nổ súng vì sợ vi phạm luật quốc tế về dân thường.
Trong khi giặc mải mê quan sát và dùng loa đe dọa nhóm phụ nữ ở phía ngoài, thì ở những con rạch nhỏ chằng chịt phía trong rặng bần, những chiếc xuồng chở thương binh và vũ khí lặng lẽ lướt đi trong bóng râm của lá dừa nước.
Chị Tư, người dẫn đầu nhóm xuồng phía ngoài, dù tim đập liên hồi khi họng súng đại liên chỉ thẳng vào mặt, vẫn bình thản nở nụ cười, tay vẫy chiếc khăn rằn như một ký hiệu cho đồng đội phía trong đã an toàn. Phú Phụng hôm đó không có tiếng nổ, nhưng là một chiến thắng oanh liệt của lòng dũng cảm và trí tuệ người phụ nữ vùng ven sông.



