Những chiếc màn không buông xuống
Nói về trận chiến đấu ngày 27/10/1967, anh Nguyễn Hữu Oanh kể tiếp: “Tối hôm ấy, chôn cất đồng đội xong, những người còn lại trở về lán trại trong rừng. Không khí tang tóc bao trùm vì đơn vị có quá nhiều người hy sinh. Nhìn hai chảo cơm to, nấu xong còn nguyên. Nhiều người đi ra mặt đường buổi sáng thì tối không về nữa. Những người ngồi vào mâm không ai cầm được nước mắt, họ lại đứng dậy. Làm sao nuốt nổi khi đơn vị vơi người đi quá nhiều. Đêm không được đốt đèn. Tôi nhìn những con đom đóm lập lòe bay trong đêm. Sao đêm ấy những con đom đóm to đến thế. Vào sạp trong lán còn tang thương hơn. Những ô nằm của đồng đội như những ô ăn quan thời trẻ. Những màn màu xanh rủ xuống là có người ngủ, những sạp không buông màn là những đồng đội đã không bao giờ về nữa... Sau này hết chiến tranh, giải ngũ về quê, nhiều đêm không ngủ được, tôi lại như thấy những tấm màn ngủ xanh bơ vơ trong lán vắng người và những con đom đóm rất to bay lập lờ trong rừng Trường Sơn như đang đi tìm bạn chiến đấu cũ”...
Chia tay con đường 20 Quyết Thắng huyền thoại, tôi vẫn nghe văng vẳng tiếng Trưởng đoàn Lê Trung Sơn nói trên xe: Con đường 20 Quyết Thắng đã mang trên mình hàng triệu tấn bom. Tính ra, mỗi người lính bảo vệ đường và TNXP chiến đấu trên đường 20 chịu hơn 1.000 quả bom... Câu chuyện chuyển xăng bằng sức người: Đưa được 100 phuy xăng đến điểm cuối cùng con đường chỉ còn 30 phuy xăng nhưng 29 người hy sinh trên đường vận chuyển... Ác liệt quá!
Đường 20 Quyết Thắng, con đường cùng với những con người và sự kiện huyền thoại, sẽ còn được nhắc đến mãi mãi trong lịch sử Chống Mỹ cứu nước.



