Những chiếc võng chờ thương binh – ông Lê Văn Vĩ
Trong trận Ấp Bắc, không phải ai tham gia cũng trực tiếp cầm súng.
Ông Lê Văn Vĩ là một trường hợp như vậy.
Theo lời kể của ông, năm 1963 ông tham gia Đại đội 1, Tiểu đoàn 514. Khi Tiểu đoàn 261 đóng tại Ấp Bắc, Tiểu đoàn 514 đóng ở khu vực Tân Thới theo đội hình chữ “L”.
Nhiệm vụ của ông là chuyển thương.
Trước khi trận đánh diễn ra, ông chuẩn bị võng, gậy và những phương tiện cần thiết để đưa thương binh ra khỏi trận địa.
Đó là một nhiệm vụ tưởng như phía sau tiếng súng, nhưng thực tế vô cùng nguy hiểm.
Mỗi khi tiếng súng vang lên, những người làm nhiệm vụ chuyển thương phải tìm cách tiếp cận nơi có thương binh. Họ phải đưa người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm trong khi đạn pháo vẫn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.
Một chiếc võng khi ấy không đơn thuần là vật dụng.
Đó có thể là chiếc cầu nối giữa sự sống và cái chết.
Hơn sáu thập kỷ trôi qua, ông Vĩ vẫn nhớ những ngày tháng ấy. Ký ức về Ấp Bắc đối với ông không chỉ là tiếng súng mà còn là những người đồng đội được đưa ra khỏi trận địa bằng những chiếc võng đơn sơ.



