NHỮNG CHIẾC XE ĐẠP CHỞ CẢ CHIẾN DỊCH
NHỮNG CHIẾC XE ĐẠP CHỞ CẢ CHIẾN DỊCH
NHỮNG CHIẾC XE ĐẠP CHỞ CẢ CHIẾN DỊCH
Khi nhắc đến Chiến thắng Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ đến những khẩu pháo, những trận đánh và hình ảnh lá cờ chiến thắng trên nóc hầm Đờ Cát.
Nhưng phía sau chiến thắng ấy còn có một lực lượng ít được nhắc đến hơn: những dân công hỏa tuyến.
Trong số đó có những người Tuyên Quang đã góp sức bằng những chiếc xe đạp thồ.
Ngày ấy, một chiếc xe đạp vốn chỉ dùng để đi lại.
Nhưng khi chiến dịch bắt đầu, nó trở thành phương tiện vận chuyển đặc biệt.
Người dân tháo bỏ những bộ phận không cần thiết, gia cố xe, buộc thêm những thanh tre để có thể chở được nhiều gạo hơn.
Có người chở tới hàng trăm kilôgam.
Đường lên Điện Biên không bằng phẳng.
Đó là những con dốc dài, những con đường đất lầy lội, những đoạn phải men theo sườn núi.
Ban ngày, máy bay địch thường xuyên hoạt động.
Vì vậy, nhiều chuyến vận chuyển được thực hiện vào ban đêm.
Trong bóng tối của núi rừng, những chiếc xe đạp nối nhau thành hàng.
Không đèn.
Không tiếng nói lớn.
Chỉ có tiếng bánh xe lăn trên mặt đường và tiếng thở gấp của những người dân công.
Họ biết mỗi chuyến đi đều nguy hiểm.
Nhưng phía trước là bộ đội đang chiến đấu.
Nếu phía trước thiếu gạo, thiếu đạn, chiến hào sẽ không thể giữ.
Vì thế, họ cứ đi.
Một người ngã xuống, người khác dựng xe lên.
Một chiếc xe hỏng, mọi người cùng sửa.
Một bao gạo rơi xuống, lại cùng nhau nhặt lên.
Có những lúc mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống bên đường.
Nhưng nghĩ đến những người lính ngoài mặt trận, họ lại đứng dậy.
Những chiếc xe đạp thồ vì thế không chỉ chở gạo.
Nó chở theo niềm tin của hậu phương gửi đến tiền tuyến.
Mỗi bao gạo là một phần sức lực của người dân.
Mỗi chuyến xe là một lần họ gửi tuổi trẻ của mình vào chiến dịch.
Ngày 7/5/1954, Điện Biên Phủ toàn thắng.
Những người dân công năm ấy có thể không đứng trên lễ đài.
Tên tuổi của họ cũng không phải lúc nào được nhắc đến.
Nhưng chiến thắng ấy có phần đóng góp của những đôi vai gầy đã đẩy những chiếc xe đạp qua núi rừng Tây Bắc.



