Những chiếc xe "dị dạng" trên đường Trường Sơn
1. Hình hài kỳ lạ của những "con chiến mã"
Trong những năm tháng đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ trên đường Trường Sơn, những chiếc xe tải chở hàng vào Nam hầu như không chiếc nào còn nguyên vẹn. Bom đạn đã bóc đi lớp kính chắn gió, làm móp méo thùng xe, thậm chí xe không có cả gương chiếu hậu hay mui xe. Thế nhưng, những "con chiến mã" ấy vẫn cứ thế lầm lũi hành quân.
2. Lời đáp trả đầy tếu táo của người lính
Thay vì than vãn, những người lính lái xe lại coi đó là điều... hay. Không có kính thì gió vào cho mát, bụi bặm thì "chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc, nhìn nhau mặt lấm cười ha ha". Chính thái độ coi thường gian khổ này đã giúp họ vượt qua những cung đường mà người Mỹ khẳng định là "không một sinh vật nào có thể đi qua".3. "Bắt tay qua cửa sổ"
Có một hình ảnh rất đẹp và xúc động: Những đoàn xe đi ngược chiều nhau trên đường hành quân, họ chẳng kịp dừng lại để hỏi thăm, chỉ kịp chìa tay qua ô cửa kính đã mất để "bắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồi". Chỉ một cái chạm tay vội vã ấy thôi cũng đủ tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua hàng trăm cây số bom đạn phía trước.4. Đèn pha là... lòng người
Khi xe bị hỏng đèn để tránh địch phát hiện, có những lúc các chiến sĩ công binh hoặc thanh niên xung phong đã phải đứng sát mép vực, mặc áo trắng hoặc dùng đèn pin soi đường làm "cọc tiêu sống" cho xe qua. Người lái xe khi ấy không nhìn đường bằng mắt thường, mà lái bằng niềm tin và sự kết nối với đồng đội.Câu chuyện này cho thấy "thời hoa lửa" không chỉ có máu và nước mắt, mà còn có cả những nụ cười rạng rỡ và tinh thần "thép" của những chàng trai trẻ.
Thay vì than vãn, những người lính lái xe lại coi đó là điều... hay. Không có kính thì gió vào cho mát, bụi bặm thì "chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc, nhìn nhau mặt lấm cười ha ha". Chính thái độ coi thường gian khổ này đã giúp họ vượt qua những cung đường mà người Mỹ khẳng định là "không một sinh vật nào có thể đi qua".3. "Bắt tay qua cửa sổ"
Có một hình ảnh rất đẹp và xúc động: Những đoàn xe đi ngược chiều nhau trên đường hành quân, họ chẳng kịp dừng lại để hỏi thăm, chỉ kịp chìa tay qua ô cửa kính đã mất để "bắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồi". Chỉ một cái chạm tay vội vã ấy thôi cũng đủ tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua hàng trăm cây số bom đạn phía trước.4. Đèn pha là... lòng người
Khi xe bị hỏng đèn để tránh địch phát hiện, có những lúc các chiến sĩ công binh hoặc thanh niên xung phong đã phải đứng sát mép vực, mặc áo trắng hoặc dùng đèn pin soi đường làm "cọc tiêu sống" cho xe qua. Người lái xe khi ấy không nhìn đường bằng mắt thường, mà lái bằng niềm tin và sự kết nối với đồng đội.Câu chuyện này cho thấy "thời hoa lửa" không chỉ có máu và nước mắt, mà còn có cả những nụ cười rạng rỡ và tinh thần "thép" của những chàng trai trẻ.



