NHỮNG CHIẾC XE KHÔNG KÍNH
Con đường Trường Sơn mùa khô phủ đầy bụi đỏ. Ban ngày, máy bay địch quần thảo trên bầu trời, trút xuống những trận bom dữ dội nhằm cắt đứt tuyến chi viện của quân ta. Nhưng khi màn đêm buông xuống, những đoàn xe vận tải lại lặng lẽ nối đuôi nhau vượt núi, băng rừng, mang theo lương thực, thuốc men và đạn dược ra tiền tuyến. Trong đoàn xe ấy có chiếc xe của tổ lái gồm Thành, Hùng và cậu chiến sĩ trẻ tên Minh. Chiếc xe vốn đã cũ kỹ, sau một trận bom dữ dội, toàn bộ kính chắn gió phía trước bị vỡ tan. Hai bên cửa xe cũng chỉ còn trơ lại những khung sắt méo mó. Nhìn chiếc xe, nhiều người không khỏi ái ngại. Minh đưa tay quệt lớp bụi bám trên mặt, hỏi: Xe thế này, liệu mình có tiếp tục đi được không anh? Thành cười xòa: Kính vỡ thì thay kính khác. Nhưng nếu chưa có kính, ta vẫn phải đi. Hàng đang chờ ngoài mặt trận. Hùng ngồi cạnh tiếp lời: Bộ đội ngoài đó còn khó khăn hơn mình nhiều. Chậm một chuyến xe là đồng đội thiếu đạn đánh giặc. Đêm ấy, chiếc xe không kính lại nổ máy lên đường. Gió lùa thẳng vào buồng lái. Bụi đỏ từ mặt đường tung lên phủ kín mái tóc, gương mặt những người lính. Có lúc gặp mưa rừng bất chợt, nước hắt vào lạnh buốt. Thế nhưng, sau mỗi chặng nghỉ ngắn, họ lại cười đùa, động viên nhau tiếp tục tiến về phía trước. Một lần, đoàn xe bị máy bay địch phát hiện. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Thành nhanh chóng đánh lái đưa xe vào một khoảng rừng thưa. Bom nổ rung chuyển cả mặt đất. Đất đá bắn tung tóe, khói bụi mù mịt. Khi tiếng bom vừa dứt, Minh lo lắng: Xe mình có sao không anh? Hùng kiểm tra rồi đáp: Vẫn chạy được! Thành đập nhẹ vào vô lăng: Còn xe là còn đường ra mặt trận! Họ lại tiếp tục hành quân. Trên những cung đường Trường Sơn, những chiếc xe không kính gặp nhau. Các anh nhận ra nhau qua nụ cười lấm lem bụi đất, qua những cái bắt tay vội vàng giữa hai lần dừng nghỉ. Bếp Hoàng Cầm dựng giữa rừng trở thành nơi đồng đội quây quần bên bát cơm nóng, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, chuyện ngày đất nước hòa bình. Minh dần hiểu rằng, điều làm nên sức mạnh của những đoàn xe không phải là sự nguyên vẹn của phương tiện, mà chính là ý chí của những con người ngồi sau tay lái. Bom đạn có thể làm vỡ kính xe, làm méo thùng xe, nhưng không thể khuất phục được tinh thần quyết tâm giải phóng dân tộc. Một buổi sáng, đoàn xe hoàn thành nhiệm vụ, đưa hàng đến điểm tập kết an toàn. Đứng nhìn những thùng đạn được chuyển xuống, Minh xúc động nói: Em hiểu rồi. Điều quý giá nhất trên những chiếc xe này không phải là hình dáng của chúng... Thành nhìn về phía trước, nơi mặt trời đang lên sau những dãy núi: Đúng vậy. Trái tim của người lính mới là thứ giúp những chiếc xe vượt qua tất cả. Những chiếc xe không kính vẫn tiếp tục lăn bánh trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy. Chúng trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, của tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến gian khổ. Dù chiến tranh đã lùi xa, hình ảnh những con người ung dung giữa khói lửa, hiên ngang trên những chiếc xe không còn nguyên vẹn vẫn mãi là một phần đẹp đẽ trong ký ức dân tộc, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và sự hy sinh của cha anh đi trước.



