Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những chiếc xe tăng trong màn khói lửa

Trong câu chuyện về cuộc đời chiến đấu của Nguyễn Công Nhi, có một ký ức đặc biệt đau thương khiến mỗi lần nhắc lại, giọng ông chùng xuống. Đó là những ngày chiến đấu ở khu vực Huế, Bến Ngự và sân bay Phú Bài trong năm 1972.

Nghệ An12/08/2026Chi đoàn Đồng Giai (Đoàn xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Theo tư liệu, trong Chiến dịch Trị - Thiên năm 1972, đợt 3 diễn ra từ ngày 20 đến 27/6. Quân ta có chủ trương tiếp tục tiến công nhằm giải phóng Thừa Thiên, kể cả Huế và Phú Bài. Trong bối cảnh chiến sự diễn ra ác liệt, những người lính chiến đấu giữa một chiến trường luôn tiềm ẩn những bất ngờ.

Ông Nhi kể rằng sau khi bộ đội ta làm chủ một số khu vực ở Phú Bài và Bến Ngự, bất ngờ xuất hiện hai chiếc xe tăng của đối phương được sơn giống màu xe quân Giải phóng.

Đó là một khoảnh khắc nguy hiểm.

Trong phút giây giữa chiến thắng và khói lửa, bộ đội ta tưởng đó là xe tăng của quân mình nên chạy ra chào đón.

Nhưng những khẩu súng trên xe bất ngờ nổ.

Sự thật chỉ được nhận ra khi đã quá muộn.

Nhiều cán bộ, chiến sĩ thương vong.

Ông Nhi may mắn sống sót vì trước đó tham gia tổ vận chuyển thương binh. Nhưng những đồng đội trong đội hình chiến đấu của ông, hơn một nửa đã hy sinh.

Đó là một ký ức khiến người cựu chiến binh im lặng rất lâu.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng có những mất mát dường như không chịu lùi vào quá khứ. Người sống có thể tiếp tục cuộc đời. Đất nước có thể bước vào hòa bình. Những con đường mới có thể mở ra. Những ngôi trường có thể đông học sinh hơn. Nhưng trong ký ức của người từng trải qua chiến tranh, một khoảnh khắc mất mát vẫn có thể trở lại nguyên vẹn trong cảm xúc.

Điều đau lòng nhất của câu chuyện không chỉ nằm ở sự bất ngờ của trận đánh. Nó nằm ở những người đã không còn cơ hội trở về.

Những người lính khi ấy có thể đang nghĩ rằng mình vừa đi qua một thời khắc chiến thắng. Họ nhìn thấy những chiếc xe tăng và tưởng rằng đó là phương tiện của quân mình. Họ chạy ra chào đón. Nhưng ngay sau đó, tiếng súng vang lên.

Nguyễn Công Nhi thoát khỏi tình huống ấy bởi ông đang tham gia tổ vận chuyển thương binh. Sự sống của ông tiếp tục. Nhưng hơn một nửa đồng đội trong đội hình chiến đấu của ông đã hy sinh.

Có những người lính sống sót sau chiến tranh nhưng không bao giờ thôi nhớ về những người đã nằm lại.

Nguyễn Công Nhi là một trong những người như vậy.

Khi kể chuyện, ông không nói nhiều về sự may mắn của bản thân. Điều khiến ông xúc động hơn là những đồng đội đã không trở về. Vì thế, ký ức về hai chiếc xe tăng không chỉ là câu chuyện về một tình huống trên chiến trường. Nó là câu chuyện về sự mong manh của sự sống giữa chiến tranh.

Chỉ một khoảnh khắc.

Một nhận định sai.

Một biến cố bất ngờ.

Và những con người mãi mãi dừng lại ở tuổi trẻ.

Sau này, Nguyễn Công Nhi trở về quê. Nhưng một phần tuổi trẻ của ông vẫn ở lại chiến trường. Ở đó có những trận đánh, những người đồng đội và những gương mặt mà ông không thể quên.

Có lẽ vì thế mà mỗi lần nhắc lại câu chuyện về những chiếc xe tăng năm ấy, người lính già không chỉ nhớ đến tiếng súng. Ông nhớ những người đã hy sinh.

Và trong sự im lặng của ông, người nghe có thể hiểu rằng chiến tranh để lại những vết thương không phải lúc nào cũng nhìn thấy được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn