NHỮNG CHIẾN BINH THẦM LẶNG GIỮA LÒNG SÀI GÒN
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, lực lượng đặc công luôn là nỗi khiếp sợ của quân đội Sài Gòn và Mỹ bởi sự táo bạo, thông minh và tinh thần quả cảm. Một trong những huyền thoại sống của lực lượng này là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Tàu (bí danh Tư Cang), nguyên Chính ủy Lữ đoàn Đặc công 316. Ông là người trực tiếp chỉ huy cánh quân đặc công đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn trong ngày 30/4/1975 - một trong năm mục tiêu then chốt của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Trong ký ức của người dân Sài Gòn những ngày tháng Tư lịch sử, hình ảnh những đoàn xe tăng tiến vào nội đô đã trở thành biểu tượng không thể nào quên. Nhưng ít ai biết rằng, song hành cùng binh đoàn thép ấy, còn có những cánh quân đặc công thầm lặng, len lỏi trong từng con hẻm, từng mái nhà, để chiếm giữ những mục tiêu quan trọng bậc nhất của chính quyền Sài Gòn. Người chỉ huy họ là Anh hùng Nguyễn Văn Tàu.
Sinh năm 1934 tại Cần Thơ trong một gia đình nông dân nghèo, chàng trai Nguyễn Văn Tàu sớm giác ngộ cách mạng và tham gia kháng chiến chống Pháp từ năm 15 tuổi. Sau hiệp định Genève 1954, ông tập kết ra Bắc và được tuyển chọn vào lực lượng đặc công - binh chủng được mệnh danh là "thần binh" với những chiến thuật tác chiến đặc biệt táo bạo.
Năm 1962, ông bí mật trở vào Nam chiến đấu, tham gia chỉ huy nhiều trận đánh nổi tiếng. Từ những trận tập kích vào kho xăng Nhà Bè, đến những cuộc phục kích trên các tuyến đường chiến lược, bàn tay của người chỉ huy đặc công đã góp phần làm nên những chiến thắng vang dội.
Nhưng dấu ấn đậm nét nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là trận đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn sáng ngày 30/4/1975. Trong kế hoạch chiến dịch Hồ Chí Minh, Bộ Tổng tham mưu - nơi đặt bộ não điều hành toàn bộ lực lượng quân đội Sài Gòn - là một trong năm mục tiêu quan trọng nhất phải đánh chiếm bằng được.
Đại tá Tư Cang khi đó là Chính ủy Lữ đoàn Đặc công 316, được giao nhiệm vụ chỉ huy một cánh quân đặc công phối hợp với lực lượng thọc sâu của Quân đoàn 2 tiến vào đánh chiếm mục tiêu này. Không phải bằng xe tăng hay pháo lớn, những người lính đặc công của ông tiến vào nội đô bằng sự mưu trí và lòng dũng cảm.
Rạng sáng ngày 30/4, khi những cánh quân chủ lực còn đang vật lộn với các tuyến phòng thủ vòng ngoài, lực lượng đặc công của ông đã có mặt ở cửa ngõ Sài Gòn. Nhưng con đường tiến vào không hề dễ dàng. Tại cầu Rạch Chiếc, họ phải đối mặt với một trung đoàn thiết giáp và bộ binh của địch được tổ chức phòng thủ kiên cố.
Trận đánh tại cầu Rạch Chiếc diễn ra vô cùng ác liệt. Địch dựa vào hỏa lực mạnh, xe tăng và công sự vững chắc để chặn bước tiến của quân ta. Nhiều chiến sĩ đặc công đã ngã xuống ngay trên cây cầu lịch sử này. Nhưng dưới sự chỉ huy của Đại tá Tư Cang, họ vẫn kiên cường bám trụ, mở đường cho các cánh quân khác tiến lên.
52 chiến sĩ đã hy sinh tại cầu Rạch Chiếc sáng hôm ấy. Họ là những chàng trai còn rất trẻ, nhiều người chưa kịp yêu, chưa kịp thấy Sài Gòn giải phóng. Nhưng sự hy sinh của họ đã mở toang cánh cửa thép cuối cùng, để đoàn quân giải phóng ồ ạt tiến vào nội đô, để những chiếc xe tăng có thể thẳng tiến về Dinh Độc Lập.
Sau khi vượt qua cầu Rạch Chiếc, lực lượng của ông tiếp tục hành quân thần tốc, phối hợp với các đơn vị bạn đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu. Đến trưa, mục tiêu đã nằm trong tầm kiểm soát. Lá cờ cách mạng tung bay trên nóc tòa nhà quyền lực nhất của bộ máy chiến tranh Sài Gòn.
Hòa bình lập lại, ông tiếp tục công tác trong quân đội với nhiều trọng trách khác nhau, cuối cùng là Phó Tham mưu trưởng Quân khu 7, mang quân hàm Thiếu tướng. Với những đóng góp to lớn, ông được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



