NHỮNG CHIẾN CÔNG ĐẦU CỦA NGÔ HỒNG QUẢNG
Đoạn văn kể về tấm gương chiến đấu dũng cảm của chiến sĩ đặc công Ngô Hồng Quảng thuộc Trung đoàn 2 (Đoàn Trung Dũng). Dù sức khỏe ban đầu yếu, anh đã nỗ lực rèn luyện để trở thành chiến sĩ giỏi. Trong các trận đánh như Mỹ Chánh và Gò Mang, Quảng chiến đấu rất mưu trí, quả cảm, tiêu diệt nhiều địch, bắt sống tù binh và thu nhiều vũ khí dù bản thân nhiều lần bị thương. Qua đó làm nổi bật tinh thần gan dạ, ý chí quyết tâm và lòng dũng cảm của người chiến sĩ trẻ trong kháng chiến chống Mỹ.
Tại Đại hội liên hoan Chiến sĩ thi đua của Đoàn Trung Dũng (E2 hiện nay), Ngô Hồng Quảng là một bông hoa tiêu biểu của những chiến sĩ bộ đội đặc công trẻ tuổi, lần đầu xuất trận đã lập công xuất sắc. Học xong lớp 10 phổ thông (lớp 12 hiện nay), Ngô Hồng Quảng mới 17 tuổi. Anh tình nguyện vào bộ đội để được trực tiếp cầm súng đánh Mỹ, được giáp mặt với quân thù. Song, Quảng gặp một khó khăn khá lớn là sức khỏe anh kém quá. “ Mặc! sức khỏe rất quan trọng nhưng có thể khắc phục được”, Quảng nghĩ vậy nên đã quyết tâm rèn luyện thể lực, và chỉ một thời gian sau, anh đã rắn chắc hẳn lên.
Quảng lao vào học tập quân sự say sưa với tất cả nhiệt tình của tuổi trẻ và niềm tự hào đối với binh chủng. Anh tập ngày, tập đêm, không kể mưa, nắng vất vả. Đặc biệt, anh rất chú trọng đối với những động tác kỹ thuật. Có hôm, nửa đêm, khi mọi người đang ngủ, anh lặng lẽ một mình ra bãi tập, tập chui qua hàng rào. Anh tâm sự: “Tập cho giỏi là để bảo vệ mình, để chiến thắng chứ bọn địch đâu phải là những thằng mù”.
Và hôm nay, Ngô Hồng Quảng bước vào trận đánh đầu tiên, trận Mỹ Chánh. Lúc đầu anh rất hồi hộp với từng động tác nhỏ của chính anh, cứ lo bị sai, bị lộ. Quảng liếc nhìn tổ trưởng Bình rồi mũi trưởng Thành. Đươc các anh ấy khuyến khích, Quảng vững vàng hẳn lên. Lệnh nổ súng, theo hướng đã phân công, Quảng ôm bộc phá nhảy vào trận nội nhưng bị hàng rào phản xung phong hất nhào ra. Anh cố sức, bật cao hơn và đã vào được bên trong. Phút đầu tiên, Quảng diệt được 2 mục tiêu, phát triển tiếp, diệt thêm 2 mục tiêu nữa. Đánh hết lựu đạn, thủ pháo, anh quay ra gặp đội trưởng Chút, hỏi xin thêm. Chút bảo: “tìm lấy của địch mà đánh”. Quảng nhớ ra và vội quay vào tìm nhặt lựu đạn dịch, đánh thêm mấy nhà lính. Gặp 1 lô cốt đã bị ai tiêu diệt, anh chui vào, nhặt được 1 khẩu A15 nhưng bắn không nổ (súng hết đạn). Tuy vậy, anh vẫn dí súng vào cửa chiếc hầm ngầm gọi được 3 tên lính ra hàng. Anh dẫn chúng ra giao cho đồng đội rồi tiếp tục quay vào tảo trừ trận địa, bắt thêm 2 tên nữa. Đến lúc ấy, Quảng mới thấy ngực đau và người mệt luội. Thì ra, anh đã bị thương ngay từ lúc đầu nhưng không hề hay biết.
Trận đánh kết thúc. Quảng được giao nhiệm vụ áp giải tù binh . Tuy rất mệt nhưng Quảng vẫn cố gắng hiên ngang trước kẻ thù. Anh đạp rào, gạt vật chướng ngại. Thấy anh nhỏ con, lợi dụng lúc qua rào, chúng định tháo chạy. Quảng thét lớn “ Đứa nào chạy, tao bắn!”. Mấy tên địch phải ngoan ngoãn làm theo anh. Quảng cười thầm vì thực ra, khẩu súng trên tay anh đâu có bắn được. Giao đầy đủ tù binh cho đơn vị xong, Quảng mới chịu về trạm phẫu xử lý vết thương.
Vừa ra viện, Ngô Hồng Quảng đã lao ngay vào học tập để được tham gia trận đánh thứ 2. Đó là trận Gò Mang (huyện Phù Mỹ) đêm 28 tháng 4 năm 1971. Lần này vào trận, Quảng không còn hồi hộp như trước. Anh luôn bám sát tổ trưởng Cư và mũi trưởng Rỗi để vượt qua các lớp rào kẽm gai của địch. Khi Rỗi và Quảng vượt hào giao thông thì bị địch phát hiện. Lập tức, anh và Rỗi tống 2 quả thủ pháo vào lô cốt trước mặt rồi nhảy qua hàng rào phản xung phong, lao vào trong. Địch bắn ra dữ dội. Lợi dụng góc cấn lô cốt, Quảng nép mình, từ từ thò tay đút quả thủ pháo vào lỗ châu mai, nhưng ác thay, bị tấm lưới sắt ngăn lại. Lập tức, anh vòng ra phía sau, đạp mạnh vào tấm cửa ra vào lô cốt. Lần thứ nhất, cửa không nhúc nhích. Quảng lùi mấy bước lấy đà, đạp lần thứ 2. Cửa vừa bung ra, anh ném liên tiếp 2 quả thủ pháo vào trong. Một tên Mỹ và một tên ngụy mang chiếc máy PRC25 lao bật ra. Anh kết liễu chúng bằng 1 quả lựu đạn, thu máy thông tin đeo vào vai, tiếp tục chiến đấu. Tới một lô cốt khác, thấy 2 tên địch định chui ra khỏi cửa tháo chạy, Quảng lao tới ấn đầu chúng đẩy vào lô cốt. Hai tên địch vẫn cố nhào ra. Tức mình, Quảng giật nụ xòe quả thủ pháo rồi giơ trên tay mấy giây. Hai tên địch khiếp sợ chạy tọt vào lô cốt, cũng là lúc Quảng ném quả thủ pháo vào. Trận đánh sắp kết thúc thì Rỗi bị thương nặng và Quãng cũng bị thương vào đùi. Măc dù phải lê lết chân, nhưng Quảng vẫn cố mang chiếc máy 2W chiến lợi phẩm và dìu Rỗi trở về an toàn.
Hai lần ra trận, hai lần lập công xuất sắc, Ngô Hồng Quảng đã diệt được 72 tên địch, bắt sống 5 tên, đánh sập 12 nhà lính, 2 lô cốt, thu 1 súng AR15, 1 máy PRC25, góp phần cùng đơn vị tiêu diệt 2 căn cứ địch, hỗ trợ cho nhân dân phá ấp, trở về vùng giải phóng. Anh xứng đáng là một đảng viên lớp Hồ Chí Minh quang vinh và là ngọn cờ đầu thi đua của đoàn Trung Dũng.


