Những chiến công hiển hách của Đoàn 10 Anh hùng
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Rừng Sác (nay thuộc huyện Cần Giờ, Thành phố Hồ Chí Minh) nằm ngay vùng ven Sài Gòn, là nơi khắc ghi dấu ấn của Đoàn 10 đặc công Rừng Sác (Đoàn 10) với những chiến công hiển hách. Với lối đánh “xuất quỷ, nhập thần,” bất ngờ và táo bạo, Đoàn 10 đã nhiều lần chia cắt tuyến vận chuyển hàng hóa, vũ khí của Mỹ chi viện cho chính quyền Ngụy ở Sài Gòn. Trải qua 9 năm (từ năm 1966-1975), Đoàn 10 đặc công Rừng Sác đã đánh gần 600 trận lớn, nhỏ, loại khỏi vòng c

Giữa vùng rừng ngập mặn khắc nghiệt sát vách Sài Gòn, Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác đã viết nên những trang sử chói lọi bằng lối đánh kỳ lạ, táo bạo, khiến các tướng lĩnh hàng đầu của quân đội Mỹ cũng phải nghiêng mình thán phục.
Kỳ tích từ “Căn cứ nổi” ven đô
Trong giai đoạn cao điểm của cuộc chiến lược “Chiến tranh cục bộ”, sông Lòng Tàu được Mỹ xác định là yết hầu giao thông thủy, vận chuyển khí tài và nhu yếu phẩm từ Biển Đông vào nội đô Sài Gòn. Để chặn đứng huyết mạch này, ngày 15/4/1966, Đặc khu quân sự Rừng Sác (Mật danh T10, sau là Đoàn 10) chính thức được thành lập.
Nếu địa đạo Củ Chi được mệnh danh là “căn cứ chìm” trong lòng đất, thì Rừng Sác chính là một “căn cứ nổi” giữa bốn bề sông nước và bùn lầy. Tại đây, các chiến sĩ đặc công đã xây dựng một thế trận lòng dân vững chắc, bám trụ trong điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt để thực hiện nhiệm vụ án ngữ đường thủy chiến lược.
Trận Victory: Đòn phủ đầu sấm sét
Chỉ vài tháng sau khi thành lập, tháng 8/1966, Đoàn 10 đã thực hiện trận đánh chấn động: tiêu diệt tàu Victory. Đây là con tàu trọng tải hơn 10.000 tấn, chở theo “kho báu” quân sự khổng lồ gồm 100 xe tăng, thiết giáp, máy bay trực thăng và hàng chục tấn lương thực phục vụ cho chiến dịch mùa khô của Mỹ.
Để áp sát mục tiêu, các chiến sĩ phải ngâm mình dưới nước, chôn mình trong bùn lầy suốt hơn một tháng trời để theo dõi quy luật tuần tra nghiêm ngặt của địch. Sáng 23/8, bằng hai quả thủy lôi tự chế, Đoàn 10 đã nhấn chìm toàn bộ con tàu cùng khí giới xuống lòng sông Lòng Tàu. Thất bại này khiến Tướng W. Westmoreland phải cay đắng thừa nhận đây là một “cuộc chiến đấu kỳ lạ trong một cuộc chiến tranh kỳ lạ”.
Trận Nhà Bè: 12 ngày đêm rực lửa Sài Gòn
Đỉnh cao trong lịch sử chiến đấu của Đoàn 10 phải kể đến trận đánh Tổng kho xăng dầu Nhà Bè vào tháng 12/1973 – nơi cung ứng tới 60% nhu cầu nhiên liệu cho toàn miền Nam.
Đại úy Cao Hùng Ngọt, nguyên Đội trưởng Đội 5, nhớ lại quá trình chuẩn bị gian khổ suốt 5 tháng để vượt qua 12 lớp hàng rào bảo vệ. Đêm 2/12, rạng sáng 3/12, một tổ đội tinh nhuệ chỉ gồm 8 chiến sĩ đã thâm nhập sâu vào các vị trí then chốt, đặt 80kg thuốc nổ C4 vào các bồn chứa vỏ gang dày.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Vụ nổ lớn làm rung chuyển Sài Gòn, ngọn lửa từ 250 triệu lít xăng dầu bùng cháy dữ dội suốt 12 ngày đêm không tắt. Chiến thắng này không chỉ gây thiệt hại khổng lồ về kinh tế cho địch mà còn làm tê liệt hoàn toàn kế hoạch tiếp tế quân sự. Tuy nhiên, vinh quang cũng đi kèm với mất mát: hai chiến sĩ Nguyễn Công Bao và Phạm Văn Tiềm đã anh dũng tự sát khi bị bắt trên đường rút lui để bảo vệ bí mật tổ chức.
"Chúng ta thắng nhờ nghiên cứu kỹ vị trí, chọn đúng điểm đột phá. Chỉ với 8 người, chúng ta đã tiêu hủy được nguồn sống của bộ máy chiến tranh quân dịch." – Thiếu tướng Trần Thành Lập, nguyên Chính ủy Đoàn 10.
Những con số biết nói
Trải qua 9 năm kháng chiến (1966-1975), với gần 600 trận đánh lớn nhỏ, Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác đã xác lập những kỷ lục khó tin:
6.200 tên địch bị loại khỏi vòng chiến đấu.
356 tàu chiến và 158 tàu vận tải bị đánh chìm, bắn cháy.
29 máy bay trực thăng bị bắn rơi.
110.000 tấn bom đạn và hàng trăm triệu lít xăng dầu bị thiêu hủy.
Chiến công của Đoàn 10 không chỉ là những con số, mà là minh chứng cho trí tuệ, lòng quả cảm và tinh thần quyết chiến của đặc công Việt Nam. Những chiến sĩ Rừng Sác đã thực sự trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng, ngăn bước quân thù ngay cửa ngõ Sài Gòn, góp phần quan trọng vào đại thắng mùa Xuân năm 1975.
Nếu những trận đánh trên sông Lòng Tàu là cuộc đối đầu với kẻ thù có vũ khí tối tân, thì cuộc sống thường nhật tại Rừng Sác lại là cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt với thiên nhiên mà Thiếu tướng Trần Thành Lập và các cựu chiến binh luôn đau đáu khi nhớ về.
Nỗi lo "Cá sấu ăn người, mắm sác đâm chân": Rừng Sác thời bấy giờ là lãnh địa của loài cá sấu hoa cà hung dữ. Nhiều chiến sĩ đặc công khi đang làm nhiệm vụ ngụy trang hoặc bơi vượt sông đã vĩnh viễn nằm lại dưới làn nước không phải do đạn lạc, mà do cá sấu tấn công. Để đối phó, các anh phải sáng tạo ra những phương pháp như bơi trong lồng tre hoặc dùng thuốc xua đuổi, nhưng hiểm nguy vẫn luôn rình rập mỗi bước chân.
"Khát" giữa bốn bề nước mặn: Một trong những nỗi khổ lớn nhất là thiếu nước ngọt. Giữa rừng ngập mặn, nước sông không thể uống, nước mưa thì theo mùa. Các chiến sĩ phải dùng những tấm bạt nilon nhỏ hứng từng giọt sương đêm hoặc dùng kĩ thuật "chưng cất nước" từ độ ẩm của lá cây để duy trì sự sống. Có những thời điểm, một gáo nước ngọt còn quý hơn cả vàng.
Ngâm mình để "hóa thân" vào bùn lầy: Để thực hiện lối đánh "xuất quỷ nhập thần", các chiến sĩ đặc công phải luyện tập kỹ thuật "trữ hơi" và ngâm mình dưới nước mặn hàng tiếng đồng hồ. Da dẻ ai nấy đều lở loét vì nước mặn và muỗi mòng, nhưng chỉ cần một lệnh tấn công, họ sẵn sàng vọt lên từ lòng đất như những bóng ma, khiến kẻ thù không kịp trở tay.
Chính những thiếu thốn và gian khổ tột cùng ấy đã tôi luyện nên ý chí sắt đá của Đoàn 10. Họ không chỉ thắng kẻ thù bằng vũ khí, mà thắng bằng sức chịu đựng và tinh thần vượt lên mọi giới hạn của con người.


