Những chiến sĩ áo trắng nơi chiến trường Quảng Trị
Trong cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng còn có những cán bộ quân y ngày đêm cứu chữa thương binh giữa mưa bom bão đạn. Bằng tinh thần tận tụy, sáng tạo và sẵn sàng hy sinh, họ đã góp phần giữ gìn sức chiến đấu cho đơn vị, viết nên một bản hùng ca thầm lặng của lực lượng quân y Việt Nam.
Cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 đã đi vào lịch sử dân tộc như một bản anh hùng ca bất diệt. Giữa khói lửa chiến tranh, bên cạnh những người lính kiên cường chiến đấu ngoài trận địa còn có những cán bộ quân y khoác trên mình chiếc áo blouse trắng, ngày đêm giành giật sự sống cho đồng đội ngay giữa chiến trường ác liệt.
Một trong những người trực tiếp tham gia cuộc chiến ấy là ông Vũ Hồng Hải, khi đó là sinh viên Trường Đại học Y Hà Nội. Năm 1971, theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông nhập ngũ, nhanh chóng hoàn thành khóa huấn luyện rồi hành quân chi viện cho mặt trận Quảng Trị. Nhiệm vụ của ông không chỉ là cấp cứu, điều trị thương binh mà còn hướng dẫn bộ đội kỹ thuật sơ cứu, đào tạo cứu thương viên tại các đơn vị và phối hợp với lực lượng nuôi quân để giữ gìn sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ.
Trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, thuốc men và dụng cụ y tế rất khan hiếm, những người lính quân y phải tận dụng mọi điều kiện sẵn có để cứu chữa thương binh. Lá trầu không được giã nhuyễn để sát trùng điều trị bệnh ngoài da, vitamin B1 được sử dụng để phòng bệnh tê phù do thiếu dinh dưỡng. Chính sự sáng tạo ấy đã giúp nhiều chiến sĩ vượt qua bệnh tật, tiếp tục bám trụ chiến đấu.
Chiến trường Quảng Trị không chỉ là nơi cứu chữa mà còn là nơi những người thầy thuốc phải trực tiếp đối mặt với bom đạn. Mỗi ngày, máy bay và pháo binh đối phương liên tục đánh phá dữ dội. Khi cần thiết, những cán bộ quân y cũng trở thành người lính chiến đấu, cùng đồng đội vận chuyển đạn dược, chỉ huy trận địa và tham gia bảo vệ đơn vị trước các đợt tấn công của địch.
Cùng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị còn có Đại tá Nguyễn Đình Lập, khi ấy là một chiến sĩ trinh sát mới mười bảy tuổi. Trong đơn vị chỉ có một y sĩ nên mọi chiến sĩ đều được huấn luyện kỹ năng sơ cứu ban đầu. Mỗi người luôn mang theo bông băng, thuốc sát trùng để có thể tự cứu mình hoặc cứu đồng đội ngay trên chiến hào.
Ông vẫn nhớ mãi một đêm trinh sát, khi phát hiện hai chiến sĩ đặc công bị thương nặng nằm giữa chiến trường. Trên cơ thể mỗi người có hàng chục vết thương do bom đạn. Không quản hiểm nguy, ông cùng đồng đội nhanh chóng băng bó, cầm máu rồi đưa các anh về tuyến sau điều trị. Những ngày ấy, thiếu thuốc gây mê, gây tê, nhiều thương binh phải cắn răng chịu đựng từng cơn đau trong quá trình cứu chữa nhưng không một ai than vãn hay lùi bước.
Ngoài bom đạn, người lính còn phải đối mặt với vô vàn khó khăn khác. Họ ăn lương khô suốt nhiều tuần liền, sử dụng nguồn nước ô nhiễm giữa chiến trường và chống chọi với dịch bệnh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Dẫu vậy, tất cả đều mang chung một ý chí: quyết tâm giữ vững trận địa, bảo vệ Thành cổ bằng mọi giá.
Sau 81 ngày đêm chiến đấu anh dũng, cuộc chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị kết thúc, mở ra tiền đề quan trọng để quân và dân ta tiến tới Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Những người lính quân y lại tiếp tục đồng hành cùng các đơn vị trên chặng đường tiến về Sài Gòn, tiếp tục làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh cho đến ngày toàn thắng.
Câu chuyện về những chiến sĩ áo trắng nơi chiến trường Quảng Trị là minh chứng sinh động cho tinh thần "Lương y như từ mẫu" ngay giữa chiến tranh. Họ không chỉ cứu sống hàng nghìn thương binh mà còn góp phần giữ vững sức chiến đấu của quân đội, đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng to lớn vào thắng lợi của dân tộc. Đó là những người hùng không chỉ chiến đấu bằng lòng quả cảm mà còn bằng y đức, trí tuệ và sự hy sinh cao cả, mãi mãi là tấm gương sáng cho các thế hệ hôm nay noi theo.



