Những chuyến đò không trở lại trên dòng Thạch Hãn
Những chuyến đò không trở lại trên dòng Thạch Hãn
Họ và tên: Phạm Thị Kim Chi
Lớp: 10A5
Trung tâm GDNN-GDTX Mỹ Hào
Tiếng bom đạn năm xưa dường như vẫn còn vang vọng đâu đây. Trong những giấc ngủ chập chờn của bà Nguyễn Thị Thu, tiếng gọi “mẹ ơi” đầy đau đớn của những người lính trẻ vẫn trở về, day dứt như mới hôm qua. Với bốn năm làm du kích, điều khắc sâu nhất trong ký ức của bà không phải là số lần đối mặt với hiểm nguy, mà là 81 ngày đêm chèo đò đưa bộ đội vượt dòng sông Thạch Hãn lịch sử – những chuyến đò đi trong mưa bom bão đạn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp chèo.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Quảng Trị chìm trong khói lửa chiến tranh. Dòng Thạch Hãn nước dâng cao, đục ngầu, chảy xiết giữa mưa rừng và bom đạn trút xuống không ngừng. Trên mặt đất, máu, mồ hôi và nước mắt của những người lính trẻ hòa vào từng tấc đất thành cổ. Khi ấy, bà Nguyễn Thị Thu mới tròn 17 tuổi, tham gia lực lượng du kích tại địa phương, mang trong mình lòng yêu nước hồn nhiên mà mãnh liệt của một cô gái tuổi trăng tròn.
Ở tuổi mười bảy, bà Thu nên duyên với ông Nguyễn Câu – con trai một ngư dân cào hến trên sông Thạch Hãn. Hai người chỉ mới làm lễ dạm ngõ đơn sơ, chưa kịp tổ chức đám cưới thì chiến tranh ập đến. Ông Câu vào chiến trường miền Nam, bà Thu ở lại quê nhà cùng bố chồng, ngày đêm chèo đò đưa bộ đội vượt sông, tiếp cận thành cổ Quảng Trị.
Những chuyến đò đêm lặng lẽ rời bến trong mưa bom. Bà Thu nhớ rõ từng gương mặt lính trẻ, phần lớn chỉ mới mười tám, đôi mươi – có người là sinh viên từ Hà Nội vừa gác bút nghiên để ra trận. Con đò nhỏ chở theo niềm tin, hy vọng và cả những lời dặn dò chưa kịp gửi về quê nhà. Nhưng điều khiến bà day dứt nhất là: bà đưa họ đi, mà rất ít người có ngày trở lại.
Di chứng chiến tranh khiến trí nhớ bà Thu hôm nay đã không còn vẹn nguyên. Có những điều bà nhớ nhớ quên quên, nhưng có những ký ức không bao giờ phai mờ: tiếng rên la của người bị thương, tiếng gọi mẹ giữa đêm tối, và những chuyến đò quay về trống vắng. Dòng Thạch Hãn khi ấy không chỉ chảy nước, mà còn chảy máu của biết bao chiến sĩ đã ngã xuống cho Tổ quốc.
81 ngày đêm đưa đò là 81 ngày bà Thu sống giữa ranh giới sinh – tử, lấy lòng dũng cảm của một thiếu nữ làm mái chèo, lấy tình yêu nước làm điểm tựa để vượt qua sợ hãi. Không huân chương, không lời ca ngợi, bà và những người dân du kích năm xưa đã lặng thầm viết nên một câu chuyện thời hoa lửa bằng chính máu, nước mắt và sự hy sinh.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những chuyến đò trên dòng Thạch Hãn vẫn còn đó trong ký ức dân tộc. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thu nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, học tập và cống hiến xứng đáng với những con người đã gửi trọn tuổi xuân mình nơi dòng sông đỏ lửa năm nào.



