Những chuyến đò sinh tử trên dòng Thạch Hãn
Trong những ngày hè đỏ lửa năm 1972, dòng sông Thạch Hãn (Quảng Trị) không còn là dòng sông hiền hòa, mà trở thành ranh giới sinh tử giữa sự sống và cái chết. Đạn pháo từ hai phía dội xuống không ngớt, mặt nước cuộn lên bởi những cột khói và sóng xung kích.
Giữa khung cảnh ấy, ông Nguyễn Con – một người dân chài bình dị – vẫn lặng lẽ chèo đò. Không phải chở hàng hay chở khách, ông chở những người lính ra trận. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với cái chết, bởi chỉ cần một quả pháo rơi trúng, tất cả sẽ mãi nằm lại dưới lòng sông.
Có những đêm, ông chèo đò liên tục hàng chục chuyến. Có chuyến đi mà không có chuyến về. Những người lính bước lên đò, có người còn rất trẻ, ánh mắt vừa háo hức vừa kiên cường. Ông không hỏi họ tên, nhưng ông nhớ từng gương mặt.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, ông trở về cuộc sống bình thường. Nhưng mỗi lần nhắc đến dòng sông ấy, giọng ông trầm xuống:
“Còn người là còn đưa…”.
Đó không chỉ là một câu nói, mà là cả một thời hoa lửa được gói gọn trong sự hy sinh thầm lặng của những con người vô danh.



